Ngày mà trước mặt cái màn hình vi tính luôn bật sáng
thì sau lưng kệ sách ngủ im lìm
Ngày mà mấy ngón tay quen mò mẫm trên bàn phím
thì những ghi chép xa xưa phải gồng mình gánh thêm bụi bặm
Ngày mà trí tuệ loài người đem bỏ trong cái gọi là phần mềm có sẵn
thì chuyện yêu đương nghe như là ảo giác
Ngày mà những lá thư được gõ thành hàng thẳng tắp
thì dòng chữ viết tay ngoằn nghèo chỉ còn biết cúi đầu cam phận
Ngày mà vết mực tím đã thôi vương trên tờ giấy trắng
thì lòng chúng mình cũng hình thành những bạc bẻo dối gian
Ngày mà tiếng a lô chào hỏi nghe xa xăm lạ hoắc
thay cho lời tình tự của em và anh,
thì vô tình giữa chúng mình đã dựng lên một vách ngăn
Ngày mà chốn hẹn hò lui tới quẩn quanh,
chui nhủi trong những căn phòng máy lạnh
thì cánh cỗng trường cũng khép lại sau lưng lặng lẽ
Ngày mà âm thanh ồn ào xe cộ át mất tiếng ve
thì tiếng chân theo nhau trên đường về đã rời xa vội vã
Ngày thiên hạ yêu nhau chỉ nhờ ngồi yên một chỗ
thì anh bắt đầu tìm lại mình trong đống tro ngày cũ
Để làm thơ yêu em bằng nỗi nhớ mịt mù…
Ngô đình Hải
RE: Hình Cũ Trong Lưu Bút của Đào Thanh Hòa
Bạn Trần Thị Minh Nhơn.
GỬI NGÔ ĐÌNH HẢI
Tội em trai chưa tề!”Ngày thiên hạ yêu nhau…thì anh bắt đầu tìm lại mình trong đống tro ngày cũ/Để làm thơ yêu em bằng nỗi nhớ mịt mù…”Đọc bài thơ của Hải xong
anh lang thang ngoài đêm đi tìm hương xưa đây nì!
Gửi anh TDL
Chuyện “yêu nhau” thì phải nghe anh Lữ kể nó mới “lâm ly”! Nhưng có “lang thang ngoài đêm đi tìm hương xưa” thì nhớ…mặc áo cho khỏi lạnh nhe anh…Trần!hahaha
RE: Lý Do
Khi mình nhận ra thì mình…già
Thiệt tình chỉ một cõi người ta
Sóng sau cứ việc đè sóng trước
Có bồi, có lỡ; có Ta Bà
🙂
Gửi bạn già SG
Sao không phải là:
Khi mình già thì mình… nhận ra! hả bạn?
RE: Gửi bạn già SG
‘Xưa nay em vẫn chịu Ngài’. Hi hi, vậy viết lại vầy hen:
Khi mình già thì mình nhận ra
Thiệt tình chỉ một cõi người ta
Sóng sau cứ việc đè sóng trước
Có bồi, có lỡ; có Ta Bà