Mình vẫn như loài sam
Cứ đeo nhau quấn quýt
Có khi không cần biết
Địa Ngục hay Thiên Đàng!
Một ngày anh thiếu em
Là bầu trời thiếu nắng
Một ngày em vắng anh
Là hòang hôn bằn bặt…
Anh rất sợ nước mắt
Làm ướt mi trăng rằm
Em rất sợ mùa xuân
Vội vàng bay qua mất!
Phải là lần thứ nhất
Đôi hồn quyện vào nhau?
Có gì như hương mật
Rót vào đêm chiêm bao!
Anh sẽ là niềm đau
Nếu không còn tin nhắn
Em sẽ rất ân hận
Nếu phải chia lìa nhau!
Phải chăng mình thương nhau
Chẳng qua là định số
Em là ai mà ngở
Người về từ ca dao…
Khác gì loài sam đâu
Mình đeo cho hết kiếp
Đọan trường ? Không cần biết
Cứ bơi qua biển sầu…
Trần Dzạ Lữ
( Tháng 2 năm 2011 )
Gửi Anh Trần Dzạ Lữ
Anh Lữ đúng là liều mạng vì yêu thiệt nhe , cái gì cũng không cần biết :
Địa Ngục hay Thiên Đàng!
Đọan trường ? Không cần biết
nhưng mà không sao , chỉ cần Anh Lữ đem hết cái yêu vào những bài thơ tình là tuyệt vời rồi . Cám ơn Anh , chúc Anh tiếp tục yêu để có thơ tình thiệt hay nhe . Thân ái.
GỬI NGÔ ĐÌNH HẢI
Cảm ơn Hải.Cũng là đ7ì thôi Hải ơi.Đói ăn, khát uống.Ta ần yêu thì cứ yêu.Nhưng mà yêu Nàng Thơ nhiều hơn để cuộc hôn phối này đẻ ra những bài thơ tình.Đầu tuần thật
vui nghe Hải.Tinh thân