Các em thân mến,
Sau 1 tháng đi xa, mình trở lại viết thư cho các em đây…
Đáng lẽ kể chuyện Việt Nam với bạn bè bà con học trò cũ
Nhưng nhận đuợc bài viết này từ một nguời bạn, mặc dù không phải là một câu chuyện mới mẻ , mọi người có thể đã biết rồi, nhưng mình thấy ngưòi kể chuyện thật hay , do vậy gởi các em cùng xem để thấy được tất cả mọi ngưòi, mọi sự vật, hiện tượng …trên cõi đời này không có gì tồn tại vĩnh viễn dù là vật chất hay tinh thần . .. Nhà thơ Xuân Diệu đã có nhận xét “từ tôi phút trước qua tôi phút này” để nói lên “chỉ 1 phút thôi” tâm ta cũng đã đổi khác rồi, nói gì là 1 tháng hay 1 năm .. phải không các em ?
Mời các em, chúng ta cùng đọc để suy gẫm và để luôn tỉnh thức, để đừng “biến mình từ tốt thành xấu hồi nào không hay ” nha
!
Thương mến,
tn
BỮA ĂN CHIỀU CUỐI CÙNG
Leonardo da Vinci vẽ bức “Bữa ăn chiều cuối cùng” (The last supper) mất bảy năm liền. Đó là bức tranh vẽ Chúa Jesus và mười hai vị tông đồ trong bữa ăn cuối cùng trước khi Chúa bị Judas phản bội.
Leonardo tìm người mẫu rất công phu. Giữa hàng ngàn thanh niên, ông chọn được một chàng trai 19 tuổi có gương mặt thánh thiện, một nhân cách tinh khiết tuyệt đối để làm mẫu vẽ Chúa Jesus. Da Vinci làm việc không mệt mỏi suốt sáu tháng trước chàng trai, và hình ảnh Chúa Jesus được hiện trên bức vẽ.
Sáu năm tiếp theo ông lần lượt vẽ xong 12 vị tông đồ, chỉ còn có Judas, vị môn đồ đã phản bội Chúa vì 30 đồng bạc, tương đương 16.96 đô la Mỹ.
Hoạ sĩ muốn tìm một người đàn ông có khuôn mặt hằn lên sự hám lợi, lừa lọc, đạo đức giả và cực kỳ tàn ác. Khuôn mặt đó phải toát lên tính cách của kẻ sẵn sàng bán đứng người bạn thân nhất, người thầy kính yêu nhất của chính mình… Cuộc tìm kiếm dường như vô vọng. Bao nhiêu gương mặt xấu xa nhất, độc ác nhất, Vinci đều thấy rằng chưa đủ để bộ lộ cái ác của Judas. Một hôm, Vinci được thông báo rằng có một kẻ mà ngoại hình có thể đáp ứng được yêu cầu của ông. Hắn đang ở trong một hầm ngục ở Roma, bị kết án tử hình vì giết người và phạm rất nhiều tội ác tày trời khác.
Da Vinci lập tức lên đường đến Roma. Trước mắt ông là một gã đàn ông nước da đen sậm với mái tóc dài bẩn thỉu phủ xoà xuống mặt, một khuôn mặt xấu xa, độc ác tự nó nói lên nhân cách của một kẻ hoàn toàn bị tha hoá. Đúng, đây là Judas! Được sự cho phép đặc biệt của Đức Vua, người tù được đưa tới Milan nơi bức tranh đang được vẽ dở. Mỗi ngày, tên tù im lặng ngồi trước Da Vinci và hoạ sĩ thiên tài cần mẫn với công viêc truyền tải vào bức tranh diện mạo của kẻ phản phúc.
Khi nét vẽ cuối cùng hoàn thành, kiệt sức vì phải đối mặt với cái ác một thời gian dài, Vinci quay sang bảo lính gác “Các ngươi đem hắn đi đi…”. Lính canh túm lấy kẻ tử tù, nhưng hắn đột nhiên vùng ra và lao đến quì xuống bên chân Da Vinci, khóc nấc lên: “Ôi, ngài Da Vinci! Hãy nhìn con! Ngài không nhận ra con ư?”
Da Vinci quan sát kẻ mà suốt sáu tháng qua ông đã liên tục nhìn mặt. Cuối cùng ông đáp: “Không, ta chưa từng nhìn thấy ngươi cho đến khi ngươi được đưa đến cho ta từ hầm ngục ở Roma…”. Tên tử tù kêu lên “Ngài Vinci… Hãy nhìn kỹ lại tôi! Tôi chính là người mà bảy năm trước ông đã chọn làm mẫu để vẽ Chúa Jesus…”
Câu chuyện này có thật, như bức tranh “Bữa ăn chiều cuối cùng” là có thật. Chàng trai đã từng được chọn làm hình mẫu của Chúa Jesus chỉ sau hơn hai ngàn ngày, đã tự biến mình thành hình tượng hoàn hảo của kẻ phản bội ghê gớm nhất trong lịch sử.
Tương lai không hề được định trước. Chính chúng ta là người quyết định số phận của chính mình.
RE: Lá Thư Tháng 9
Cô thương kính,
Cám ơn cô đã cho chúng con đọc một câu chuyện thật hay về tính đa diện của con người, hơn nữa, lại gắn với một kiệt tác của Leonardo da Vinci.
Đọc mà rùng mình – chỉ “bước một bước hai” thôi, con người có thể thay đổi đến dường ấy!
Gởi cô và các bạn bức Last supper con tìm từ Internet, hình nhỏ quá nên không nhìn rõ được gương mặt của Chúa và Judas (người thứ tư từ trái qua).
[img]http://nthqn.org/index.php/gallery/image?format=raw&type=img&id=2259[/img]
PNDung
RE: Lá Thư Tháng 9
Cô kính mến,
“Tương lai không hề được định trước. Chính chúng ta là người quyết định số phận của chính mình”. Cảm ơn câu chuyện kể tháng 9 và lời dặn dò của cô. Kính chúc cô luôn mạnh khỏe, an vui.
RE: Lá Thư Tháng 9
Cô kính mến,
Cám ơn cô đã kể cho tụi em nghe 1 câu chuyện có thật rất ly kỳ và hấp dẫn mà em chưa hề biết . Lòng con ngươì thay đổi cũng như người ta nói
“Dò sông dò biển dễ dò ,
Nào ai lấy thước mà đo lòng ngươì”
Cám ơn Ngoc Dao đã gởi hình minh họa cho bài kể của cô , hình đẹp quá , đúng là thiên tài Leonard de Vinci.
Nhưng tụi em cũng vẫn muốn nghe cô kể chuyện chuyến đi của cô.
RE: Lá Thư Tháng 9
Cảm ơn Cô đã luôn có những dặn dò rất hữu ích và trong đó lồng rất nhiều thương mến dành cho học trò cũ.
Cũng như chi Ngoc Lan, con cũng háo hức chờ nghe cô kể chuyện chuyến về thăm nhà vừa rồi nhưng sẽ kiên nhẫn chờ Cô quen lại với gìờ giấc khác biệt
Thương kính
Dao
Chi Lan ơi, hình bức danh họa của Da Vinci là chi Dung post đó 🙂
RE: Lá Thư Tháng 9
Ồ , Sorry ,lầm tên , gởi xong rồi mơí biết.Cám ơn chị Ngọc Dung nhiều nha .
RE: Lá Thư Tháng 9
Cám ơn cô đã kể cho chúng em nghe câu chuyện rất lý thú về Last supper. Mong cô sẽ kể về chuyến đi VN chắc còn thú vị hơn nhiều
RE: Lá Thư Tháng 9
Houston 4/9/2012
Các em thuơng mến,
Đọc cái nhan đề “học trò vòi vĩnh” của ND mình nhớ ngay cái nhõng nhẽo cố hữu của nữ sinh – thời đại nào cũng vậy, thế hệ nào cũng vậy, và ở tuổi nào cũng vậy luôn! 🙂 🙂 !!
Đáng lẽ mình phải email trả lời theo thứ tự : Ngọc Dung, Ngô Thanh Vân , Ngọc Lan, Ngọc Dao ( Ngọc hơi nhiều đó nha!), Hx nhưng nếu như vậy thì mình lỗ quá phải không? Viết làm chi cái thư tháng 9 để rồi bị lổ lã như vậy ? [về phần các em thì còn sẽ cuời mình là “tình cảm mà còn tính toán lời với lỗ “ 🙂 🙂 !!] cho nên trả lời chung cũng đựợc rồi nha!
Câu chuyện của Léonard de Vinci không phải chỉ có ý “[i]dò sông dò biển dễ dò ; lòng ngưòi hiểm ác ai đo cho tường[/i]” thôi mà còn có ý nghĩa là ngay chính trong 1 con nguời mà phút truớc là Phật phút sau la Ma ,hay phút truớc là Chúa phút sau là Qủy ; nói cách khác, con ngưòi là đường tiếp tuyến giữa cõi trên là Thánh và cõi dưới là Súc vật. Vuơn lên cao hơn loài ngưòi là bậc Thánh, trật chân ngã xuống dưới thấp hơn loài người là loài thú vật .. cho nên chúng ta phải luôn luôn tỉnh thức để đừng vấp ngã ( còn muốn vươn lên thì cần nổ lực , không ai “lỡ bưóc” mà thành Thánh cả 🙂 🙂 !!)
Không hiểu sao các em thích nghe kể chuyện về chuyến đi VN của mình ? Bảo đảm không có gì hay cả, chứ nếu hay như câu chuyện của Leonard de Vinci thì mình đã kể rồi 🙂 🙂 !
Tuy nhiên có một việc làm mình nhớ mãi là tình cảm của học trò cũ ngày xưa đối với thầy cô giaó dù đã mấy chục năm xa cách … Dù là nữ sinh hay nam sinh, dù là học sinh trưòng tư hay trường công ,dù là trước 75 hay sau 75 ….đều có một điểm chung , đó là tình nghĩa đối với thầy cô giáo ; dù bây giờ các em đã là những “đại gia” , nhũng giám đốc, những giáo sư đại học v.v.. thậm chí có vài ngưòi nay đã trở thành tu sĩ ( Linh mục, Mục sư hay Ni cô …) mà vẫn xưng “em” hay xưng “con” tỉnh bơ 🙂
Riêng nữ sinh – thì dù bây giờ đã lớn, đã làm bà nội bà ngọai ngưòi ta rồi nhưng khi họp mặt bạn bè với cô giáo cũ cũng còn vòi vĩnh “ngồi gần cô” hay “cô thương tau hơn” hay “cô cho hắn mà không cho em” hay “để cô trả lời cho tau trước” v.v.. [nghe cái giọng “mi tau” là biết dân Huế rồi phải không? học trò ở Huế của mình ngày xưa là những lớp lớn nhất – lúc đó mình mới ra trường , các em chỉ thua mình có 6,7 tuổi, còn các em học sinh NTHQN các lớp lớn nhất cũng thua mình ít nhất là 10 tuổi ! ]
Về VN phải về nhằm dịp tết mới vui, đẹp, khí hậu mát mẻ nhưng mình còn nặng nợ với cháu nên phải đợi mùa hè trường nghỉ mới đi đưọc, vì vậy cũng mất vui 1 phần ( Tuy nhiên mình “enjoy” tình thương nhiều hơn là khí hậu hay cảnh vật chung quanh … mà tình thương thì muà nào cũng tươi mát hết nên vẫn cảm thấy rất hạnh phúc dù ở Sàigòn hay đi Huế, Qui Nhơn, Nha Trang …)
Như vậy là trả lời đầy đủ rồi nha!
Mình xin tạm biệt các em , hẹn tháng sau 🙂 🙂 !!
Thương,
tn