Bên cửa sổ nàng ngồi
Hoa Tường Vy thơm ngát
Đà lạt sương gọi mời
Bình minh cao tiếng hát
Chàng xổ dốc cao xuống
Đi về qua trước cổng
Gật đầu chào buồn buồn
Đồi Cù gió trống không
Nàng thêu gì thêu mải
Yên tỉnh với thời gian
Luống Hoa Hồng giăng trãi
Nở đóa tình gian nan
Chàng thân là kẻ lạ
Trốn lính ở nơi này
Nhìn nhau nhưng không lạ
Rưng rức đôi chân mày
Nàng nhận lá thư tình
Má đỏ bừng sức sống
Lòng ngỏ nhưng làm thinh
Đôi mắt buồn mênh mông
Chàng bị bắt một chiều
Chưa thốt câu từ giả
Dáng sầu nghiêng nghiêng xiêu
Thôi rồi người khuất xa
Nàng vần xe trước cổng
Nước mắt trào lên chân
Tật nguyền với viễn vông
Tình này tình phù vân
Rồi ngày ngày chờ đợi
Ngoài song vắng bóng chàng
Tình câm lặng ngỡ ngàng
Đà Lạt chiều buông lơi…
Thiên Di Phạm Văn Tòng
Để nhớ Đà Lạt năm 1974
RE: Ngày Xửa Ngày Xưa (2)
Thiên Di ơi, bài thơ thật dễ, nên thơ và ray rứt lòng người. Có ai biết ngày xưa lúc nào cũng dễ thương, nhất là khi nó trở thành dĩ vãng. Thơ hay, sâu lắng
RE: Ngày Xửa Ngày Xưa (2)
Nếu trở thành dĩ vãng mà đẹp thi đau lòng thày…
RE: Ngày Xửa Ngày Xưa (2)
Nhắc chuyện xưa buồn lắm thay.
Nhưng dể thương lắm bạn ơi.
RE: Ngày Xửa Ngày Xưa (2)
Thấy thoáng qua như một câu truyện tình buồn.
Có lẽ còn hơn buồn nửa bạn ơi!
RE: Ngày Xửa Ngày Xưa (2)
Nghe như một truyện ngắn của Hoàng Ngọc Tuấn, dễ thương và man mác chi lạ.
Thiên Di viết rất đều tay…
RE: Ngày Xửa Ngày Xưa (2)
Cám ơn Khánh Hồng