Trang NhàThể LoạiĐoản VănNhư Một Lời Chia Tay

Như Một Lời Chia Tay

Chị biết là sẽ có một ngày như thế, ngày chị nói lời chia tay với em. Chia tay vĩnh viễn chứ không phải là những chia tay để hạnh ngộ mà mình đã từng có.

Chị nhớ năm 2006, chị xuống gặp người bạn chị từ VN qua. Chị ghé chơi với em hai ngày. Em bỏ làm chở chị đi tìm gặp bạn chị. Và ðó là lần đầu tiên hai chị em mình có những giây phút riêng tư với nhau nhiều như thế. Em đã ðưa chị đến một quán ăn sát biển. Hai chị em mình tâm tình với nhau suốt buổi tối. Thả bộ dọc bờ biển, tay xách dép, đi chân không để những hạt cát mềm xoa diụ ðôi bàn chân mệt mỏi vì cả ngày rong ruổi khắp phố phường, rồi hai chị em cười khúc khích với nhau, trăng trên đầu và sóng biển bám đôi chân. Nghe trong không gian một mùi hương nồng nàn của gió biển chiều xuân. Chút se lạnh lướt qua vùng tóc rối. Những sợi tóc dài bay theo chiều gió và đường cong của đôi chân mày em xoắn xuýt với nhau tạo nên một nét đẹp quyến rũ vô cùng! Bây giờ hình ảnh ấy chỉ còn trong cổ tích!

Chị nhớ em chạy ùm xuống nước cho sóng vỗ vào ðôi chân trần rồi kéo chị xuống theo….Em bảo, nước mát quá và biển về ðêm luôn làm em cảm thấy thoải mái. Chị hỏi, có bao giờ em nhớ Minnesota? Em nhìn chị với nụ cười rất xinh và trả lời, nhớ lắm, nhớ bạn bè….nhớ một thời đi học…nhớ phòng trọ của chị….nhớ mười ngàn hồ và những rừng cây ….nhớ tuyết..nhớ lá vàng rơi ngập phố phường…nhớ nhiều thứ lắm nhưng em cũng đã thấy quen và thích khí hậu ôn hoà nơi xứ biển này. Em đã sinh ra và lớn lên với biển và bây giờ em ðược về lại với biển, nên em sẽ chọn nơi này cho ðến cuối đời. Ðó là sự lựa chọn của em còn những rủi may của đời sống ðưa ðẩy sau này ra sao thì em không biết.

Em ạ, em đã ở nơi em chọn đến cuối đời rồi đó em! Ít ra là mơ ước này đã trở thành sự thật, nhưng là một sự thật đau lòng!

Về đến nhà là 11 giờ khuya, em nói em buồn ngủ quá, rồi em đi ngủ trýớc. Thế là chị và Sĩ lại có dịp một mình với nhau tâm tình đến 3 giờ sáng. Có thể ðó là dấu hiệu của sức khoẻ không tốt của em mà em không biết!

Em như sống lại một đoạn đời tuổi nhỏ của em nơi Phú Quốc. Em bảo, chung quanh em là biển. Thấy cả mặt trời mọc lên từ nước và lặn sâu xuống nước từ trời, chứ không giống như chị, chỉ thấy mặt trời bước ra từ nước mà thôi. Em kể cho chị nghe Phú Quốc của những ngày em còn nhỏ. Em nói, may mà em qua ðây chứ còn ở Việt Nam là khi lên trung học phải vào ðất liền để đi học, biết có tiền mà qua khỏi trung học không?

Em kể chị nghe biển của em nước trong xanh và quanh năm ấm áp. Em đầu trần gian nắng ðen như cục than. Thức ăn mỗi ngày là cá, mực nên thèm rau và thịt…Em bảo, Phú Quốc của em buồn lắm, không biết vui chơi với chuyện gì ngoài sóng biển, nên em thích nghe sóng biển, thích nhìn bọt biển, thích nhìn chim bói cá…thích nhìn trăng sao và mơ mộng chuyện tương lai! Tương lai của em là ðất liền với thành phố Sài Gòn chỉ có trong mơ! Vậy mà ðùng một cái, em bỏ Phú Quốc mà ði và chưa hề biết mảnh đất liền của quê hương; đất có mềm và nước có ngọt!

Chị nhớ chị hỏi em hình như em gầy đi? Em trả lời vì em ðang ăn kiêng nên sút kí lô. Rồi chị về lại nhà với những công việc đang chờ. Sau đó mấy tuần em đi khám bệnh, bác sĩ chẩn đoán em bị ung thư bọng ðái, nhưng phải đến 4 tháng sau chị mới biết em bệnh. Em dấu chị. Tin này ðến quá đột ngột làm chị ngẩn ngơ….Rồi em vượt qua với nhiều thử thách. Chị lại gặp em ở Minnesota nãm 2008, trông em tươi vui và khoẻ mạnh chị mừng.

Năm 2008 cũng là năm chị ðược tin Lan bị ung thư não. Năm 2009, gia đình chị về thăm em và Lan. Em vẫn khoẻ chị thầm cảm ơn trời phật. Ngày chị ghé thăm Lan cũng là ngày Lan trở bệnh. Chị đến nhà nhưng không có ai ở nhà. Chị biết có điều gì đấy không tốt đang xảy ra cho Lan. Thế là chị tìm gọi đến 4 bệnh viện chung quanh nhà Lan để xem có phải Lan nhập viện. Thế đấy, chị đã tìm ra Lan và chị vội vã vào bệnh viện thăm Lan. Cục bứu trên não đã làm Lan không còn nhìn rõ chị nữa vậy mà cũng nói cười cho chị an lòng. Chị nhớ Lan còn nói, hôm qua em nấu một nồi cháo lòng và làm kem flanc để đãi chị vì món cháo là món em nấu ngon nhất, nhưng em ðã không có cơ hội đãi chị, xin lỗi chị nghen. Ui chao ơi! nghe mà lòng chị rưng rưng vì biết là Lan ðang bệnh mới đi đứng lại ðược chừng một tháng mà thôi. Chị chưa kịp ăn cháo và kem flanc Lan nấu. Lan cũng đã ra đi sau đó vài tháng. Trong lòng chị bắt đầu lo lắng cho em. Thế đấy Hoà ạ. Đời sống là những lo toan, phấn đấu không ngừng. Phấn đấu với chính bản thân mình và phấn đấu cho người thân mình nữa. Em và Lan ðã trải qua những ngày tháng vô cùng khó khăn. Còn chị thì bất lực!

Một điều an ủi lớn nhất cho chị là chị đã xuống thăm em và Lan năm 2009. Nếu không chắc bây giờ lòng chị không yên. Lời hứa phải xuống thăm hai đứa cứ thúc bên hông chị, mà công việc thì bộn bề. May mà chị đã thực hiện ðược một chuyến ði như là một lần cuối hạnh ngộ trong đời của mấy chị em mình. Chị đã gặp em và Lan và ðược nhìn thấy hai đứa em cười. Em và Lan luôn tỏ ra là một người bình thường dù có lẽ trong lòng đang rối bời với những lo âu và sợ sệt. Đến bây giờ chị cũng còn có thể hình dung ra cặp mắt to tròn với hai hàng lông mi dài và cong vút của em nhìn chị miệng nở nụ cười với biết bao trìu mến. Nụ cười mà em muốn làm chị an lòng. Hình ảnh này vẫn cứ còn mãi trong chị. Cảm ơn lòng dũng cảm và sức chịu đựng của em, Hoà nhé!

Ngủ ngon! Ngủ ngon!

Mình chia tay ở đây nhé em, không khéo chị lại nước mắt ròng ròng….

Nguyễn Kim Tiến
23 tháng 2 năm 2011

4 BÌNH LUẬN

  1. GỬI NGUYỄN KIM TIẾN
    Đọc NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY của Tiến thấy
    thương cảm và buồn quá em tề.Nhưng chuyện
    gặp gỡ,hạnh phúc khổ đau, buồn , vui là
    quiluật của muôn đời làm răng tránh khỏi hả Tiến? Cũng đành… phải không em ?

    • RE: GỬI NGUYỄN KIM TIẾN
      Anh Lữ mến,
      Cảm ơn những lời chia sẻ của anh nghen. Đời sống mong manh như tơ trời. Một tíc tắc là sẽ không còn sự sống! Thế đấy! Biết sao! Nên tình cảm cho nhau luôn là món quà quí giá nhất trên đời, phải thế không? KT

  2. RE: Như Một Lời Chia Tay
    Kim Tiến ơi!
    Đọc thì buồn hơn!
    Lẽ ra KT nên nói những điều vui với Hòa! Thật lòng mình chẳng muốn H đọc bài này! Mong H khỏe hơn!
    Lan thì không sao! Vì L hết buồn rồi!

  3. RE: Như Một Lời Chia Tay
    Anh HungPt mến,
    Mình viết bài này sau khi Hoà ra đi 4 ngày “như một lời chia tay” trong Blog tưởng nhớ về Hoà. Hoà cũng hết đau đớn và hết buồn rồi anh ạ. Cảm ơn anh đã đọc và chia sẻ với Tiến. KT

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Bài Cùng tác Giả