Hương Trong Vườn Hạ

Nắng chiều chín đỏ một góc trời, gần đến giờ nấu cơm chiều mà tôi vẫn chưa muốn nghĩ đến chuyện bếp núc, đến những món ăn sẽ chuẩn bị cho bữa cơm gia đình. Trong khu vườn thoảng hương cỏ, hương hoa, mùi nhựa thông ngai ngái trong gió, tôi chưa muốn vào bếp vội, cứ muốn nấn ná lâu hơn trong khoảng không gian của buổi chiều mùa hạ đẹp và thơm.

Lùa bàn tay vào khóm rau húng xanh mát cuối vuờn, ngay lập tức, tôi như không thể nào đợi lâu hơn một đĩa xoài xanh thật dòn thật chua, lác đác vài cọng ngó sen trắng nõn làm nền cho màu hồng bắt mắt của tôm luộc, màu vàng ruộm thơm tho của đậu phụng rang và trên cùng là màu xanh mát của vài lá húng. Những gì vừa nhiệm màu đánh thức giác quan của tôi tưởng như một phép lạ nhưng không đó chỉ là những xúc cảm bình dị trong mùa làm vuờn vào những ngày hạ hiếm hoi của bầu trời ôn đới.



Khi mùa hạ lững thững đến, nhạt nhoà trong mưa tháng sáu cũng là lúc oải hương trong vườn bắt đầu khoe sắc. Nói đến oải hương chắc các bạn không thể nào không nghĩ đến Provence, một thành phố cổ kính nằm ở miền đông nam nước Pháp, nơi đây dưới chân những ngọn núi đá là những cánh đồng oải hương tím ngát trải dài đến chân trời. Vẻ đẹp lãng mạn của oải hương đã từng là nguồn cảm hứng cho tác phẩm của những nhà danh họa, thi sĩ trên thế giới.


Vườn Giverny - Monet

 Dĩ nhiên không thể so sánh với những cánh đồng tím ngát bất tận đó, bụi oải hương của tôi nhỏ nhoi khiêm tốn ở một góc vườn, vào khoảng tháng năm, cây trổ chi chit những chồi lá xanh tươi mạnh mẽ sau một thời gian dài chôn vùi dưới tuyết, đến đầu tháng sáu hoa oải hương rộ nở tím nồng nàn, thơm ngát. Hương oải hương miên man như sóng vỗ, dịu dàng như lời ru có lẽ là vì tinh dầu oải hương chứa dược liệu có tác dụng làm dịu sự căng thẳng, lo âu và giúp dễ ngủ như một loại thuốc an thần. Nhiều loại thảo mộc có hương nồng, khi trồng gần nhau sẽ tạo nên một không gian cuốn hút cả ánh nhìn lẫn nhịp thở. Nhìn những cành oải hương tím thẫm vươn cao bên húng quế nở hoa trắng , chính giữa là đám rau diếp xoăn lá có hoa xanh lam, lác đác vài cụm valerian rực rỡ đỏ bên một khúm xạ hương xanh rì là cả một sự hài hoà mộc mạc mà quyến rũ của hương sắc. Thêm vào đó, vườn thảo mộc chắc chắc sẽ mang thêm nhiều hương vị vào bếp, giúp những bữa ăn gia đình thêm phần hấp dẫn, ngon miệng hơn.



Khi còn nhỏ, tôi và chắc không ít các bạn, rất thích lùa tay chạm vào những phiến là chi chit cánh của bụi trinh nữ, chỉ để nhìn những cánh lá li ti kia nhanh chóng khép lại như buồn ngủ như mắc cỡ, thật là một cảm giác thích thú khó cưỡng dù là đôi khi vì nghịch như thế mà bị gai cào sướt tay. Cũng từ đó tôi ý thức được rằng cây cỏ có sự nhạy cảm riêng của chúng. Cây phong lữ với hoa vàng và lá xanh bạc mịn màng như mời mọc bàn tay chạm vào để tỏa hương, nếu hơi xát mạnh trên phiến lá ngón tay của bạn sẽ thơm nồng hương chanh

Đã từ lâu hồng được coi là một loài hoa toàn vẹn về hương sắc, khi nhìn một đóa hồng hàm tiếu, như một thúc đẩy tự nhiên, bạn khó tránh một thoáng khép mắt như để tận hưởng trọn vẹn mùi hương và vẻ yêu kiều kia, hồng ngát thơm đến cánh hoa cuối cùng. Vào những ngày đầu thu khi tiết trời se lạnh, lá bắt đầu úa màu và hoa thôi khoe sắc, tôi thường phơi những cánh hồng khô hay vài cành oải hương nở muộn, rồi cất vào trong những lọ thủy tinh đặt trên bệ lò sưởi. Khi củi trong lò tí tách cháy và tỏa hơi ấm, tinh dầu trong hoa khô dịu dàng thoảng hương, nhờ vậy mà vào những ngày đông giá rét trong nhà dường như ấm áp hơn khi hương mùa hạ bất chợt thoảng bay trong không khí.



Dù chỉ là một khuấy động vị giác do mùi thơm của rau quế, hay một thoáng dễ chịu trong khoang mũi khi mùi bạc hà từ lá húng loáng thoáng đâu đó trong gió, hay cái nồng nàn của hương chanh, hương nguyệt quế, hương nhựa thông hoà quyện trong vườn, hương đọng lại rất lâu trong tiềm thức, có thể gợi lại sống động những cảm xúc đã qua, làm sống lại một chuỗi kỷ niệm đã từ lâu nằm ìm lìm trong tâm khảm. Nếu hương ngọc lan gợi lại trong tôi thời thơ ấu thì mùi hương nồng nàn của biển mặn mang tôi về lại bên cổng trường xưa - ngôi trường con gái nằm bên bờ biển ấy. Khi mà không có gì có thể tồn tại nguyên vẹn từ quá khứ, khi cảnh vật đổi dời, khi con người lìa xa một nơi yêu dấu, hương lãng đãng bất biến  một thời gian dài như linh hồn, như những giọt li ti ký ức mà ta gần như có thể chạm vào được khi khứu giác bất chợt bừng tỉnh bởi một làn hương đã xa xăm.

Chiều từ từ mênh mông, không gian đắm trong tĩnh mịch, cũng là lúc mà hoa trong vườn lừng hương thu hút côn trùng thụ phấn, thiên nhiên bỗng trở nên nồng nàn và quyến rũ. Nếu hương có thể được nhìn thấy như sắc màu, thì trong khoảng vườn mùa hạ bên màu xanh mềm của lá, sắc màu tươi mát của hoa, hoà trong màu nâu khô của đất, màu xanh rì của thông, bồng bềnh sẽ là những búp mây ngũ sắc tuyệt vời, say đắm toả hương.

Phạm Ngọc Dao