Yêu bằng trái tim hay bằng cái đầu?

Yêu bằng trái tim hay bằng cái đầu?
Rất cám ơn chị Hạnh Nhân đã đưa ra một câu hỏi rất hay giúp em có cảm hứng viết bài này!

Trong phần Lời bàn của Bài Thơ Ru Đời Đi Nhé-Phần 2, chị Hạnh Nhân có hỏi mình là mình yêu bằng trái tim hay bằng cái đầu?

Kiếp sau nếu gp li
Ch
ng biết có đi thay
N
ếu cũng như kiếp này
Thà đ
ng cùng chung li!
Đông Oanh
ơi, Đông Oanh yêu bng trái tim hay bng cái đu vy ?
Đã đ
ược gp li kiếp sau thì mng quá ri, sao còn đt điu kin khó khăn thế?

Thực ra, lúc đầu khi mới đọc câu hỏi này mình bỗng giật mình. Chết cha, lúc làm bài thơ này mình chỉ làm do ý tứ và câu chữ đưa lại, và mình cảm hứng từ ý thơ trong bài Ru Đời Đi Nhé của Kim Tiến! Chứ mình đâu có suy nghĩ sâu xa như vậy đâu? Chị Hạnh Nhân hỏi vậy là ngụ ý mình chỉ yêu bằng cái đầu chứ không phải bằng con tim! Suy luận như  vậy thì mình thấy chỉ nói cũng có lý!  Đã được gp li kiếp sau thì mng quá ri, sao còn đt điu kin khó khăn thế?

Mà nếu  nghĩ như vậy thì chính mình cũng không đồng ý với mình. Yêu mà bằng cái đầu, không phải bằng con tim  thì sao gọi là yêu? Nhưng rồi suy nghĩ tiếp mình vẫn thấy thích ý thơ trên và thấy đúng. Nếu có kiếp sau và nếu có gặp lại thì phải rút kinh nghiệm từ kiếp trước để mà có nhau được hạnh phúc chứ! Nếu mà cứ vũ như cẩn thì thôi, cứ như kiếp này đi, thà đừng cùng chung lối! Chung lối để mà cãi lộn à? Hoặc như ông Vũ Thành An nói: Chắc gì chúng ta đã thoát ra đời khổ đau?

Nhân đây mình xin nói thêm một điều ( mình và một người bạn khi nói về chuyện viết lách cũng đồng ý điều này ) là khi làm thơ hay viết văn tác giả không phải luôn luôn viết về chính mình, nếu có thì chỉ có chút chút thấp thoáng đâu đó mà thôi.  Tác giả có thể hư cấu từ cảnh ngộ của một ai đó hoặc cảm xúc từ những cái hay cái đẹp của cuộc sống…v…v… Nghĩa là những nhân vật trong thơ, trong truyện là  do tác giả nhặt nhạnh đâu đó trong cuộc sống chứ không  hẳn  là chính tác giả!

Trở lại câu hỏi  của chị Hạnh Nhân, “ Yêu bằng trái tim hay bằng cái đầu? “ Như trên mình đã nói yêu mà bằng cái đầu thì sao gọi là yêu? Yêu là cảm thấy rung động, choáng ngợp,…là mơ mộng, lãng đãng…, là tim đập rộn rã khi được gặp người yêu, là nhung nhớ,  thẫn thờ , là… thót tim khi bị cách xa…Nghĩa là con tim đang yêu!

Nhưng còn cái đầu thì sao? Không thể nào khi con tim đang yêu thì bỏ cái đầu sang một bên. Yêu mà chỉ bằng con tim không cần đến cái đầu thì dễ dẫn đến tình yêu mù quáng. Con tim khi đang yêu hay có những lý lẽ riêng của nó mà nhiều khi những lý lẽ ấy vô lý đùng đùng, có khi dẫn đến những sự oái oăm. Vậy nên, theo mình  rất cần có sự bổ sung của cái đầu.

Câu hỏi trên gợi mở ra những điều rất đáng suy gẫm, và mình thấy không thể tách bạch ra thành hai phe, một phe yêu bằng trái tim, một phe yêu bằng cái đầu! Mà hai đứa nó phải bổ sung cho nhau. Để trả lời cho câu hỏi trên của chị Hạnh Nhân, mình thấy cần phải yêu bằng cả con tim lẫn cái đầu, và điều quan trọng là cần phải yêu với sự chân thật!

rối quá không các bạn ? Thôi thì,

Cuc đi như tóc ri
Thanh th
n chi t t
T
ng si tng si mt
S
thy mình bình an!

Các bạn có đồng ý với mình không? Mình rất thích được nghe những ý kiến  từ mọi phía của các bạn.


Đông Oanh

(12/2010 )