Đi Ăn Giỗ...

Vừa bưng tô mì ra khỏi bếp, tôi dã nghe tiếng nhỏ Tiết ngoài trước hiên. Đến sớm dữ ha! Sáng nay, cả bọn hẹn nhau ra Tam quan ăn giỗ. Lần lượt Thu, Bạch Tuyết ( em Ngọc Nga), Trịnh Minh Xuân, Lâm Cẩm Ái, Nhàn và Thương có mặt.
Đúng 6 giờ 7 phút, chiếc xe trung chuyển đã đến đón cả bọn vào bến xe. Từ đó xe chạy thẳng một hơi ra Tam quan. Thật là may! Hôm nay chúng tôi tới nơi khá sớm.

Chưa tới 9 giờ sáng mà hơi nóng đã bắt đầu phủ trùm lên miền đất nổi tiếng trồng nhiều dừa này. không khí trở nên vô cùng oi bức. Ngồi ở một quán nước nhỏ bên Quốc lộ 1A, đây là cầu nước mặn, hay còn gọi là ngã ba Bình minh, cũng chính là ngã rẽ tới Trại nuôi dưỡng người tâm thần -nơi lần trước chúng tôi đã ghé tặng quà cho bệnh nhân. Trong lúc chờ xe học trò Thanh Tùng tới đón, Những trái dừa "khủng" được chị chủ quán mang ra. Thoáng thấy hình dáng to đùng của trái dừa, bạn nào cũng giật mình. Thôi thì kêu 4 trái nhưng xin...8 ống hút để uống cho dễ...


Nhàn, Nguyễn Thu, Thương, Trịnh Minh Xuân- chưa kịp ăn sáng nên mang theo bánh mì để nhai lót dạ.


Nguyễn Tiết, Ái, Bạch Tuyết, Hòa.

Mười phút sau, chiếc xe màu đen quen thuộc xuất hiện, vui hơn nữa là xe của bạn Ngọc Tố cũng đến cùng lúc , trên xe có cả bạn Bình Thuận.
Trong bộ com lê màu trắng. một chút cách điệu với chiếc nịt ngang eo thật duyên dáng., Thanh Tùng trong vòng vây của bà con cười hết cỡ ra đón đám bạn cũ.


Đường dẫn vào chùa Bình Phú, gần đến ngày Phật Đản cũng tươi sáng thêm lên

Trong chùa, nơi thờ phụng ông bà ngoại của Thanh Tùng đang có thầy thuyết pháp. Đạo hữu ngồi kín chỗ. Nóng quá! Chúng tôi kéo nhau sang một nhà hàng xóm đối diện với nơi làm lễ không xa. Đến lúc này Trần Kim Thanh từ Tây sơn đã kịp đến góp mặt. Trong chiếc áo tím, Phanlehue của chúng ta vẫn xinh như thủa nào.


Ngọc Tố, Trịnh Minh Xuân, Thương và Lâm Cẩm Ái.


Đang khát mà gặp chị bán xu xoa nước dừa thì còn gì bằng!


Lâm Cẩm Ái: Ê nhỏ Bình Thuận: Chờ mình ăn xong hãy chụp hình nha!


Nguyễn Tiết , ai ăn xu xoa nước dừa đê ê ê...


Trần Kim Thanh định "bợ" luôn hai trái mít đem dzìa.

Thầy thuyết pháp đã xong, bà con trong gia đình lần lượt chuẩn bị dọn cỗ. Chúng tôi , từng bạn một đến thắp nén hương lạy Phật và cùng ra phía sau-
nơi đặt bàn thờ ông bà để dâng trái cây, cúng vái người đã khuất.
Năm nào cũng vậy, Thanh Tùng đều làm những món chay để giỗ ông bà.


Các loại chả chay.
Một món trộn rất ngon!
Mít non và ca ry chay thật hấp dẫn...
Còn nhiều món ngon nữa nhưng do mãi cắm cúi thưởng thức sợ các bạn ...chén hết nên thiếu nhiều hình ghi lại các món chay khác..ĐTH mong đọc giả thông cảm!



Thanh Tùng và Trịnh minh Xuân, Bình Thuận, học trò cũ Bích Hương - vợ chồng Mạn và Bích Hương đã giúp đỡ cho đám giỗ gia đình Thanh Tùng rất nhiệt tình và chu đáo.


Thanh Tùng cùng với các bạn: Trần Kim Thanh, Nhàn, Lâm Cẩm Ái, Tiết và Hòa


Một tấm hình chung cho các bạn: Đứng: Ngọc Tố, Trần Kim Thanh, Thương, Bình Thuận,  Thu, Lâm Cẩm Ái, Thanh Tùng. Ngồi: Nguyễn Tiết, Trịnh Minh Xuân, Bạch Tuyết, Nhàn và Hòa

Rời ngôi chùa nhỏ với những lá cờ Phật giáo mới tinh sắc màu, chúng tôi lại mang theo quà lỉnh kỉnh. Những con đường nông thôn có nhiều bóng râm, dãy hàng rào xanh mướt cũng không làm vơi đi cái nóng đang càng lúc càng dâng cao khi trời càng về trưa.


Đi trong bóng râm cũng nóng!

Chúng tôi cùng lên xe về khách sạn Hương biển nghỉ ngơi. Mười mấy con người trước đây có cả quảng thời gian dài học chung một trường, ngày nào cũng thấy mặt, giờ tập trung lại ở đây có ai mà chịu ngơi nghỉ chớ? Những cái miệng nhao nhao lên khi Thanh Tùng mang mấy chiếc áo đầm cho mọi người thử. Những vóc dáng hồi nào thon thả là thế, trưa nay sao "phô" dữ quá. Mặc dầu vậy vẫn khen nhau vô cùng rôm rả. Thiệt là "mèo khen mèo dài đuôi" hi hi hi..
Cuối cùng NgọcTố, Bình Thuận, Nhàn và tôi đành tạm chia tay với các bạn, chúng tôi vì có công chuyện phải ra về trước. Tiếc quá, chương trình vui chơi ở Châu liêm gần Sa huỳnh chiều tối nay không tham gia được chắc là đầy sôi nổi lắm đây!
Ngọc Tố và Bình Thuận giới thiệu một quán bún cá. Ngồi trong quán, nắng không thể tới nơi. nhưng hơi nóng thì phả vào chúng tôi hầm hập. Chiếc quạt trần treo tường càng như xua thêm hơi nóng đổ lửa vào người.
Tưởng là đã xong, nào ngờ Bình Thuận lại đưa cả đám vô quán cà phê.


Xuân, Bình Thuận, Tố, Hòa, Nhàn, Ái.

Đỡ hơn quán bún cá ngon mà giá lại mềm lúc nãy, quán cà phê Sõi đá có phần dịu nhẹ mát mẻ hơn.
Trước khi chịu chia tay 4 nàng trong nhóm "Hoa dã quỳ", Bình Thuận lôi các bạn về nhà. Ngôi nhà xinh xắn núp dưới những cây xanh, một khoảng sân rộng đầy đủ ghế đá, võng, hoa và cây trái bắt mắt.


Cây chanh dây, trái căng mọng!

Một hồ cá được chủ nhân đậy lại vì sợ cái nắng nóng làm chết những sinh vật đang tung tăng dưới nước, hồ được đặt gần cây chanh dây, trái xanh căng mọng.


Thật là thoải mái ở sân vườn nhà Bình Thuận.

Cả đám rất thích...nhưng rồi lại chợt chạnh lòng nghĩ đến sự đơn lẻ của bạn mình trong ngôi nhà không có bóng đàn ông và tiếng cười vui của con trẻ . Thật buồn không chịu nỗi. Lát sau chị chồng của Bình Thuận đi chùa về, chị ấy cũng không có gia đình riêng. Hai người phụ nữ cùng sống trong ngôi nhà nhiều cây và hoa...
Đứng trước cánh cổng nhỏ màu xanh, Bình Thuận tiễn chúng tôi về, Ngọc Tố cho xe đưa chúng tôi ra quốc lộ, chúng tôi lại quay lại ngược đường đã ra lúc sáng.
Một ngày vui vụt qua...

Đào Thanh Hoà