Nơi Chúng Tôi Ghé Lại...

Chiều thứ bảy, mặc dầu đã biết việc một số chị cựu HS trường NTH Qui Nhơn về quê, cuộc gọi của chị vẫn làm tôi bất ngờ. Tiếng cười chị vẫn giòn tan như hồi nào. Vậy là chúng tôi có nguyên ngày chủ nhật để chuẩn bị rủ nhau, hú các bạn cùng nhau đi thăm tặng quà những nơi đã định trước.

Buổi tối chủ nhật, chị Nguyễn Thị Thuận chở tôi đến nơi chi G...nghỉ. Mấy chị em cùng bàn bạc, tính tới tính lui một hồi, cuối cùng chúng tôi cũng đồng nhất ý kiến, sẽ đến 3 địa điểm: Đầu tiên là Làng SOS, Tiếp theo là Trung tâm điều dưỡng người tâm thần Hoài Nhơn và cuối cùng sẽ là chùa Mỹ Hóa- Phù Cát.



Cúc, Trần Hạnh, Loan, chị Mỹ Hòa, Minh, Hòa, chị Thu Sa, chị Tuyết, đứng sau là Xuân Hà và Thu Trang.

Lâu nay chỉ nghe nói và qua báo chí Bình định chứ thật tình tôi chưa đến làng SOS, một cảnh quang thoáng đãng, khá khang trang hiện ra trước mắt khi xe dừng lại khiến chúng tôi phải trầm trồ. Trẻ mồ côi mà được vào ăn ở sinh hoạt nơi đây thì tốt quá!



Toàn cảnh làng SOS Qui Nhơn- Bình định



Ngay lập tức cả đoàn nhanh chóng bắt tay "làm việc". Chia quà sao cho đều, đôi khi cũng không phải là dễ!



Băn khoăn không biết có đầy đủ các phần quà hết chưa?



Mang quà đến từng "gia đình.



Mỗi nhà là một "gia đình", mỗi gia đình có một "mẹ" phụ trách. Một gia đình như thế khoảng từ 8 đến 12 cháu mồ côi.

Mọi người tập trung chia quà hơn 100 phần quà gồm thú bông, sữa, bánh kẹo và bút chì màu...Trên đường chúng tôi mang quà đi qua, gặp các em đi học về, tất cả đều khoanh tay, cúi đầu chào chúng tôi thật lễ phép. Những mái tóc bết dính mồ hôi, những đôi mắt đen tròn sáng lên khi biết chúng tôi đến thăm và tặng quà, điều đó khiến chúng tôi cũng cảm thấy lòng mình hân hoan.



Cúc, Loan, chị Thuận, Trần Hạnh, Hòa, chị Thu Sa, Thu Trang, Xuân Hà, chị Tuyết cùng các cháu.

Rời Làng SOS, chiếc xe 16 chỗ chở chúng tôi thẳng đường quốc lộ 1A. Những cái bụng bắt đầu sôi lên, Mọi người dừng lại trước một quán cơm, những món canh chua cá bớp, cái xào, cá thu sốt cà, rau sống chấm mắm nêm được "quý khách" ăn rất tận tình.



Món rạm sốt me cũng hấp dẫn vô cùng!



Sau bữa cơm, mọi người lại có dịp tráng miệng với những trái cây đang vào mùa của Bình định: Xoài xanh, vú sữa...Nhìn cái dĩa trên bàn trống hoác thì biết liền.



Xế chiều, chúng tôi đến Trung tâm nuôi dưỡng người tâm thần Hoài Nhơn..



Bắt đầu chia phần cho các bệnh nhân. Khác xa với dự tính ban đầu là khoảng hơn 100 bệnh nhân, nào ngờ phút chót mới hay con số đó là 430 người.
Nhìn lại số quà chia ra có hơi mỏng...Biết sao giờ?



Nhanh chóng gói quà cho bệnh nhân.



Một bệnh nhân cũng phụ với bạn Trần Hạnh đẫy xe quà vô trại.



Các bệnh nhân lần lượt đi về trại ...

.Nhìn những bóng người đi qua, với thân hình khỏe mạnh nhưng họ lại có ánh mắt thất thần, khi cùng các em hộ lý đẩy xe quà vô trại tôi các bạn cũng có chút lo lo. Có lẽ một số bạn khác cũng e dè như tôi...
- Không sao đâu cô, cô bé hộ lý trấn an, mấy người bệnh nặng cho vô phòng riêng hết rồi!
Một số bệnh nhân nghe nói có quà, họ xếp hàng, thứ tự đi về trại. Những khoảng sân rộng mênh mang, những dãy phòng dài sạch sẽ mà cũ kỹ, cảm giác mới buồn bã làm sao...



Chị Mỹ Hòa và bạn Trần Hạnh trong phòng ăn của bệnh nhân nữ.



Chụp một pô làm kỉ niệm trước khi rời trại.

Rời trung tâm nuôi dưỡng...chúng tôi quay xe về Phù Cát...



Chùa Mỹ Hóa nằm ngay trên đường Quốc lộ1, ngôi chùa nhỏ mà tấm lòng của ni sư ở đây lại vô cùng bao dung. Mười mấy cháu mồ côi dạt vào đây được chùa và bá tánh đùm bọc, chở che. Những chỏm tóc vắt qua một bên tai, những chiếc áo lam bình dị và những gương mặt thơ trẻ vô cùng đáng yêu. Có lẽ đây là nơi chúng tôi có thời gian dừng lại trò chuyện tâm tình nhiều nhất. Ni cô trụ trì chỉ trên ba mươi, dáng vẻ hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ và lúc nào miệng cũng điểm nụ cười.



Gạo, sữa, mì gói với ít đồ chơi trẻ em được mang tặng chùa.

Khác với Làng SOS, trẻ mồ côi ở chùa Mỹ Hóa, khi gặp chúng tôi thay vì khoanh tay chào thì các cháu lại chắp tay trước ngực, cúi đầu : Mô Phật!



Niềm hân hoan nhanh chóng được thay thế cho cảm giác xót thương ban đầu, thấy các cháu vô tư, vui vẻ và thân tình với nhau trong cùng nơi chốn nương thân với bao cảnh đời mỗi cháu mỗi khác, đến cửa Phật các cháu vẫn còn được chút may mắn, các cháu được học hành, được dạy dỗ...



Cả đoàn cùng với các cháu mồ côi ở chùa Mỹ Hóa



Chia tay các cháu có phần bịn rịn...Ni sư trụ trì đứng phía sau - đang nghe điện thoại.
Chiếc xe chạy về hướng thành phố mang theo những cựu học sinh, trước đây từng ngồi dưới mái trường mang cái tên chung Nữ trung học Qui nhơn với bao cảm nhận , suy nghĩ khác nhau.
Trời tối dần, hai bên vệ đường, đèn đường dần dần bật lên. Theo yêu cầu của ai đó, tài xế trẻ dừng xe lại trước cái quán cháo vịt ở Diêu trì.



Chị Thu Sa, Thu Trang, Trần Hạnh, Xuân Hà, Hòa (đang cắm cúi ăn bánh tráng)...Cúc, Loan, Minh và chị Nguyễn Thị Thuận

Sau một ngày với 3 địa điểm đã đi qua, ai nấy cũng đói bụng và có hơi mệt. Mệt thì có mệt nhưng rất vui vì mình đã mang lại chút gì đó là niềm vui cho mọi người! Cháo nóng, thịt vịt lại ngon, bánh tráng vừa giòn vừa thơm sao lại có thể "chê" được chứ?

Trên đường về, chúng tôi tin chắc rằng rồi chúng tôi sẽ ghé lại, chúng tôi sẽ không quên những nơi quê mình còn có người tàn tật, nghèo khổ, khó khăn. Đến bao giờ cuộc sống này mới hết những mảnh đời bất hạnh? Điều đó trong mơ cũng chưa thấy bạn ơi!

Cảm ơn tất cả những mạnh thường quân, xin ghi nhận những tấm lòng vàng đã tạo điều kiện cho chúng tôi được làm cầu nối: Phần nào làm vơi đi những gian truân, vất vả trong cuộc sống của những mảnh đời không trọn vẹn.

Đào Thanh Hòa
21/3/2013
(Hình do ông Tây cung cấp)