Bạn Tôi

Vậy là hai đứa tôi - Bình & Thủy - đã vừa gặp nhau sau hơn 40 năm.

Nhóm bạn bốn đứa - Bình-Dao-Nhung-Thủy -  vẫn còn thiếu một sau khá nhiều lần mình có dịp về lại QN tìm kiếm. Bạn có biết là tôi cũng hồi hộp, lo lắng lắm không khi chuẩn bị đón Noel và đón Bình ở SG (một nơi mình không rành rẽ lắm).  Mọi kế hoạch cũng bị đảo lộn hết vì nhiều lý do từ trên trời rơi xuống, từ cả phía Bình và phía tôi. Chúng tôi chỉ có khoảng nửa ngày (từ 10h sáng tới 2h chiều) để tâm tình. Mà bạn biết thừa là thời gian như thế dành cho hai người bạn thân (xin được mở ngoặc: hai người phụ nữ) là không đủ.

Từ lúc nhìn thấy nhau cho đến khi chia tay tôi vẫn cảm nhận rõ tình cảm giữa chúng tôi y như lúc còn là những cô bé hồi lớp Sáu. B mập hơn xưa nhưng vẫn còn xinh đẹp như hình ảnh lưu trong trí nhớ tôi. B kêu tôi ốm hơn xưa và giọng nói vẫn như xưa. Tôi biết là tôi gầy đi nhiều (hồi lớp sáu tôi tròn quay, luôn đươc các Soeur đưa ra trình diện khoe hàng mà) sợ B không nhận nên tôi đã ra tận taxi đón B. Hai đứa tôi ngồi nói chuyện, ăn trái cây trong khi ông xã tôi chuẩn bị cơm,và chụp vài tấm hình cho chúng tôi.



Sau bao nhiêu năm xa cách chúng tôi đã nhanh chóng tìm thấy ở nhau những điểm giống nhau về tính cách, về suy nghĩ. Chúng tôi nói và nhớ về những người bạn của mình. Ai còn ai mất. Ai được hạnh phúc và ai cần được xẻ chia. Thông tin tuy là ít ỏi vì B cũng xa quê hương lâu nhưng tôi thật cảm ơn B vì qua đó tôi biết về các bạn và tự an ủi bản thân mình. Chúng tôi cùng nhớ về cái thời kỳ lịch sử 75 mà qua đó số phận của hầu hết các bạn tôi đều thay đổi. Qua B tôi biết các bạn có nhiều nghị lực để vượt qua khó khăn hơn tôi nhiều.

Thời gian trôi qua rất nhanh và đã đến lúc B phải về. Gọi taxi tiễn B về lòng vẫn vui vì nghĩ sẽ còn gặp lại. Lúc tạm chia tay B ôm lấy tôi mà mắt B đỏ hoe. Tôi nhớ tới lời Dao dặn " gặp nhau không được nước mắt nước mũi tùm lum " mà mắc cười. Sau đó tôi đi tìm mua món quà đặc biệt dành tặng B để kỷ niệm ngày chúng tôi gặp lại. Rồi B gọi phôn báo đi chơi CầnThơ mà tôi cũng không thể đi được. Tôi hẹn B một bữa ăn tối cho hai gia đình nhưng B không về kịp.Tưởng tạm chia tay nào ngờ chia tay thật.

Bây giờ thì B đã về Úc.Tôi buồn vì đã không đưa bạn đi lang thang ,đi ăn hàng như dự tính.Tôi áy náy vì chưa được gặp chồng và con trai - những người thân yêu nhất của bạn mình. Tôi muốn có một tấm hình chụp cả hai gia đình Tôi tự trách mình đã chưa hết lòng hết sức vì B. Rồi tôi nhận được thư B và lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi bạn cho biết bạn hài lòng vì bạn chỉ cần găp lại, đuợc nắm tay, được ngồi ăn chung với nhau, được kể lể,tâm tình..
Rồi B hứa năm sau sẻ rủ Dao cùng về.Tôi lại thấy lòng mình vui hơn vì sẽ có cơ hội chuộc lại lỗi lầm....

Lê Thanh Thủy