Kỷ niệm về Cô Tôn Nữ Thanh Tùng

Năm tôi học đệ lục ( lớp 7 ) , cô Tùng dạy tôi môn Vạn vật .

Vào một buổi sáng, lớp tôi được nghỉ một giờ trước giờ của cô . Chúng tôi ngồi trong lớp chơi : tốp thì ngồi đọc sách , tốp thì ăn me , cóc , ổi ... có một số bạn thì chọc phá như viết vào giấy rồi dán vào sau lưng áo " Cần bồ gấp ! Cần người yêu ! ...". Cái trò chơi muôn thuở của học sinh . Đang ngồi , bỗng Thủy đứng dậy : " toạc ''. Thôi rồi cái áo dài của tôi và Thủy đã rách một khúc dài ngay eo mà còn bật tung hết hàng nút . Vừa giận , vừa mắc cở ,chúng tôivội túm lấy áo gài lại . Không biết ai đã cột hai tà áo của tôi và Thủy lại . Hai đứa mặt nhăn nhó , trong khi các bạn xung quanh xúm lại , không những các bạn cảm thông mà bạn nào cũng ôm bụng cười rũ rượi ...thì ra sau lưng hai đứa tôi có dán tờ giấy : " Đang tìm bồ " . Tôi và Thủy nén giận , để theo Ngọc Hiền đi mượn kim chỉ khâu lại áo dài .

Hồi đó , trường Nữ có hai ông cai ở hai đầu : chúng tôi đặt cho ông ốm và cao là ông cai Thiên , còn ông mập , lùn hơn là ông cai Địa . Ba chúng tôi tiến đến nhà ông cai Địa , khi đến gần thì không biết ở đâu trước nhà ông có một con bò mà muốn vào nhà ông thì phải đi qua nó . Ở thế chẳng đặng đừng ! Ba đứa nhè nhẹ đi từng bước , từng bước sợ con bò thấy ...bỗng con bò quay lại rống lên mấy tiếng ghê rợn : "ọ , ọ , ọ ...ọ , ọ , ọ ..." . Hồn vía bay lên mây , bây giờ đi cũng không được mà lùi cũng không xong ... Cho nên , ba đứa đứng như trời trồng trước con bò , may sao vừa lúc đó, ông cai xuất hiện . Rồi chúng tôi cũng mượn được kim chỉ , vừa khâu xong áo là cô Tùng vào lớp .

Bình thường , lúc gặp cô ở bên ngoài lớp học thì cô rất vui vẻ và cởi mở , vui cười nhưng vào lớp cô Tùng là một người rất nghiêm . Cô giảng dạy rất nhiệt tình vừa giảng vừa vẽ hình minh họa . Cả lớp chăm chú lắng nghe . Bỗng chúng tôi nhớ đến con bò , ba đứa nhỏ to kể lại rồi không thể nín , thế là ba đứa cứ rúc rích cười , cho đến khi nghe giọng cô vang lên :
- Ren , Thủy , Hiền lên đây !
Thôi chết rồi ! Ba đứa tái mặt , luýu quýu chân thấp , chân cao lên bục .
- Trong giờ học , sao các em cười ?
Không đứa nào trả lời , đứng im , mặt cúi gằm .
- Các em xem thường tôi quá !
Nghe cô nói thế ! Ba đứa sợ quá ,nhưng chẳng biết nói sao ? Cô Tùng ngồi xuống ghế nói :
- Các em phải biết tâm trạng người đứng giảng bài mà phía dưới không chịu nghe , còn ngồi cười ...
- Thưa cô chúng em xin lỗi cô ạ !
 Lúc đó Thủy mới nói lắp bắp với giọng hối hận .
- Nhưng các em phải nói cho tôi biết , vì sao các em cười ? Ren nói cho cô nghe nào !
Tôi run run kể lại :
- Dạ , thưa cô , hồi nãy trong giờ nghĩ tiết, áo em và Thủy bị rách ...
Tôi kể toàn bộ câu chuyện nhưng khi kể đến đoạn gặp con bò thì cô Tùng và cả lớp không thể nín cười được . Cuối cùng , nhờ con bò nên cô bỏ qua nhưng cô cũng răn đe một lúc , rồi cho ba đứa chúng tôi về chỗ .

Hồi đó , chúng tôi phục cô lắm ! Cô trẻ trung , xinh tươi , giảng dạy rất nhiệt tình , giọng cô giảng bài lôi cuốn chúng tôi . Ngoài ra cô Tùng còn hát rất hay ! Trong các đợt sinh hoạt cắm trại , giọng hát cô thánh thót vang lên những bài Tâm ca của Phạm Duy mà mãi cho đến bây giờ tôi còn nhớ :
" Ngồi gần ngồi gần nhau , vai sát vai nhau tựa đầu .Ngồi gần ngồi gần nhau , tay nắm tay cho thật lâu..." ( Tâm Ca 3 )
Hoặc :
" Hát với tôi trong nỗi vui hay trong cơn buồn , hát với tôi qua tiếng reo hay bằng lời than . Đời đẹp thì ta hát vẻ vang , đời buồn thì ta hát nỉ non ..." ( Tâm Ca 10 )
Giọng hát cô trong trẻo vui tươi :
" Kẻ thù ta đâu có phải là người , giết người đi thì ta ở với ai... ( Tâm Ca 7 )
Đối với chúng tôi , những cô bé học sinh Nữ Trung Học lúc bấy giờ : Cô là thần tượng .

Sài Gòn , 2008
Trần Thị Ren .