Nhớ Thầy Lê Trọng Sơn

LTS: Chị  Trần Thị Ren là cựu NTH ( 65-72 ), bút danh Irene. Hôm nay chị vào " chào sân" với chúng ta qua bài viết về Thầy Lê Trọng Sơn, người thầy đáng kính của chúng ta! Xin hân hạnh giới thiệu cùng tất cả các bạn!

Lúc thầy về dạy trường Nữ Trung Học Quy nhơn, thầy còn rất trẻ. Thầy hay cười, rất hiền lại hay bẽn lẽn nên bọn con gái chúng tôi tha hồ tìm mọi cách chọc phá thầy.

Thầy dạy lớp tôi môn Lý Hóa. Như thường lệ, sáng hôm đó, chúng tôi có bài học liên quan đến kính hiển vi. Thầy đến lớp sớm lắm, vẽ hình lên bảng, xong đâu đó thầy xuống văn phòng chờ cho chúng tôi lên lớp. Khi chúng tôi vào lớp ai cũng ngạc nhiên trước hình vẽ về kính hiển vi rất công phu và rất đẹp. Bỗng một bạn nào đó bước lên cầm cái khăn lau bảng xóa rồi vội vàng hấp tấp chạy về chỗ ngồi. Bạn ấy không ngờ là thầy đã đi sau lưng và chứng kiến tất cả. Thầy bình tĩnh ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống rồi bước lên bục cầm phấn vẽ lại cái kính hiển vi trước sự im lặng của chúng tôi. Suốt giờ học hôm đó, cả lớp cứ nơm nớp chờ sự la mắng của thầy nhưng thầy cứ giảng bài cho đến khi chuông reo hết giờ vang lên. Thầy ngừng giảng và nói với chúng tôi :
- Tôi mong lần sau các chị không nên có những hành động như vừa rồi!
Cả lớp chưng hửng!Thà rằng, thầy la chúng tôi một trận, đằng này thầy chỉ nói một câu như thế! Khiến chúng tôi đứa nào cũng áy náy, xót xa vừa thương thầy, vừa thấy có lỗi với thầy.

Nhưng lứa tuổi học trò rồi cái gì cũng mau quên. Năm 1971 những ngày cuối cùng của năm học, cả lớp ai cũng lo lắng cho kỳ thi tú tài 1 sắp đến. Một buổi trưa các bạn trong lớp rủ nhau ở lại trường để "cầu cơ" xem ai đậu ai rớt. Phòng thầy ở sát lớp chúng tôi học, ngồi chơi chán cũng buồn nên cả bọn lại nghĩ trò. Các bạn lấy dép, guốc của chúng tôi xâu vào một sợi dây rồi đem giăng từ bên này sang bên kia trước cửa nhà thầy. Xong đâu đó, cử một bạn sang gõ cửa rồi chạy vội về lớp. Thầy Sơn nghe tiếng gõ cửa vội ra mở. Thì ôi thôi ! Một đống dép guốc rơi một cái "ầm" trước mặt. Tức quá ! Thầy lùa hết dép guốc vào phòng đóng cửa lại. Chúng tôi không có dép chạy tứ tung. Có bạn qua gõ cửa để lấy dép nhưng thầy không mở. Các bạn bày mưu, chọn mấy bạn hiền hiền trong lớp qua phòng thầy năn nỉ xin:
- Thưa thầy, cho tụi em xin lại dép guốc.
- Tại sao các chị lại chơi trò gì lạ vậy?
- Thưa thầy, không phải tụi em, các bạn nào không
biết lấy dép của tụi em ( mặt đứa nào cũng ngơ ngác, giả nai ).
- Lần sau các chị đừng như vậy nữa?
Thế là chúng tôi lấy dép về và cười ầm với nhau. Chỉ là cái nghịch ngợm của tuổi học trò nhưng bây giờ nghĩ lại thấy thương thầy! Cả buổi trưa hôm đó, thầy không ngủ được vì chúng tôi.

Năm 1972 chúng tôi thi Tú Tài 2, thấy bài vở nhiều nên thầy nói với cả lớp sẽ dạy tăng thêm giờ mỗi tuần, thế là sáng thứ năm hàng tuần thầy dạy thêm hai giờ. Chúng tôi mừng lắm! Nhưng học được vài tuần thì bắt đầu " giở trò''.
Sáng hôm đó, như thường lệ chúng tôi đến lớp nhưng chưa thấy thầy đến. Qua phòng thầy thì thấy cửa khóa ngoài, có bạn nào đó, nói thầy bận dạy trường Tăng Bạt Hổ. Thế là nhanh chóng cả lớp lập mưu: Đóng hết các cửa lại, tất cả chui xuống gầm bàn ( bàn trường Nữ thì bàn nào cũng có hộc đậy kín ). Cử một bạn ra mở hé cửa sổ canh nhìn xem lúc nào thì thầy đến. Rồi thầy cũng xuất hiện, thầy bước lên lầu đến phòng chúng tôi, mở cửa thấy phòng học tối đen, không có một học sinh nào cả, thầy đóng cửa lớp lại, về phòng mình. Chúng tôi ra khỏi chỗ nấp, nín cười, không dám cười lớn vì sợ thầy ở phòng bên nghe được, đứa nào, đứa nấy rón rén ra khỏi phòng. Khi xuống tầng dưới thì mới phát hiện trong khi ẩn nấp do nín cười nên ai đó đã "tè ra" làm ướt áo dài của Phú Vinh và Minh Hải, thế là phải lấy xe đạp chở hai bạn ấy về nhà. Trong khi đó chúng tôi vội vã túa ra cổng, len lén nhìn lên cửa sổ nhà thầy thì thấy thầy Sơn đã đứng đó tự bao giờ. Hôm sau, có giờ của thầy, thầy nói :
- Tôi xin lỗi các chị, hôm qua tôi đến trễ 5 phút.
Cả lớp hú hồn, cứ nghĩ rằng lớp mình sẽ bị thầy mắng, ai ngờ thầy lại xin lỗi. Từ đó chúng tôi học đều đặn cho đến ngày thi tốt nghiệp.

Cũng như các thầy cô giáo khác, thầy Sơn giảng dạy rất nhiệt tình, thầy yêu nghề, dồn hết tâm sức vào bài giảng. Nhưng học là học mà nghịch cũng vẫn cứ nghịch. Có những giờ nào trống là các bạn lại lên bục đóng kịch: Nguyễn Thị Ánh đóng làm thầy Sơn, Phạm Thị Hoa hay bạn nào đó sẽ vào vai học trò: Ánh đi từ ngoài vào ôm tập vở, bắt chước cách đi như thầy là vừa đi vừa nhìn xuống đất (Ánh có đầu óc rất tiếu lâm ), giống quá nên cả lớp cười ầm lên. Đến giữa lớp, Ánh quay xuống nói:
- Mời các chị ngồi xuống ! (Ánh cũng nói giọng Huế
nên lại càng giống thầy ), nói xong lên bục ngồi xuống ghế, giở quyển sổ ra.
- Mời chị Hoa lên bảng!
Hoa lên bảng:
- Chị hãy vẽ đường đi của ánh sáng qua gương phẳng.
- Dạ, em không biết vẽ!
- Răng chị không học bài?
Rồi thầy bẽn bẽn( bộ điệu của Ánh làm cho cả lớp cười vỡ bụng ). Đầu óc các bạn rất phong phú, nghĩ ra đủ trò làm cho chúng tôi không thể nhịn cười được. Rồi không biết tin từ đâu mà cả lớp tôi đồn rần lên là thầy thích chị Thảo( lúc đó chị học hơn tôi một lớp, sau này là vợ của thầy). Thế là hôm sau các bạn lại đóng cảnh thầy và chị Thảo. Trông cảnh hai người, thầy thì bẽn lẽn, chị Thảo thì làm duyên cả lớp lại được một phen ôm bụng cười.

Thế rồi chúng tôi tốt nghiệp ra trường, mỗi đứa mỗi ngả...Sau 1975, các bạn đi đâu hết, người nào ở lại thì vô cùng khốn khó, gặp những năm thời bao cấp cuộc sống tồi tệ đến cùng cực ...Tôi gặp lại thầy Sơn trong một lần tôi đi họp tại trường Nữ( thầy vẫn dạy tại trường lúc đó đổi thành trường Trưng Vương, học sinh có nam lẫn nữ) Còn trường tôi thì mượn cơ sở để họp. Vừa họp ra, trời bắt đầu đổ mưa, tôi luống cuống dắt cái xe đạp (tôi lại đi xe không vững vì mới tập đi ). Vì vậy, mới lên xe đi một đoạn loạng choạng tôi té ịch xuống đất, xe và người chõng chơ, đau điếng, ngước lên tôi thấy thầy Sơn và một tốp học sinh cấp ba lao động vệ sinh sân trường, đang trú mưa. Thấy thế, bọn học sinh cười ầm lên, mắc cỡ quá ! Không còn thấy đau đớn gì nữa, tôi bật đứng dậy loáng thoáng tôi nghe bên tai tôi, thầy nói :
- Các em cười gì ? Người ta bị té mà các em lại cười?
Rồi thầy bước đến bên tôi:
- Chị có sao không ?
Nhìn thầy, lòng tôi dâng lên niềm biết ơn nhưng sao cổ tôi cứ nghèn nghẹn, tôi chỉ biết lí nhí :
- Cám ơn thầy, em không sao!
Tôi vội vàng lên xe đi. Đó là lần cuối cùng tôi gặp thầy. Cuộc sống đầy dẫy những khó khăn cứ đẩy chúng ta dần dần xa nhau. Sau này nghe đâu thầy đổi vào Sài Gòn rồi nghe tin thầy bị tai nạn qua đời, tôi ngậm ngùi, nuối tiếc. Sao lúc thầy còn sống, mình không thế này ....sao mình không thế kia ???

Bây giờ , cuộc sống đưa đẩy tôi cũng vào Sài Gòn nhưng chẳng biết mộ phần của thầy an nghỉ nơi nào để đến thắp nén nhang tưởng niệm . Thôi thì vài dòng này như là một lời tri ân: Thầy ơi! Chắc giờ này, thầy đang ở một nơi nào rất xa chúng em, em nghĩ thầy sẽ tha thứ cho chúng em vì lúc sống lúc nào thầy cũng bao dung cho chúng em. Nếu có kiếp sau, chúng em vẫn muốn làm học trò của thầy và câu " nhứt quỷ nhì ma thứ ba học trò'' chắc vẫn còn tiếp diễn!!!

Irene
Sài Gòn - Mùa xuân 2009