Cảm Nghĩ Đầu Năm

Hôm qua tôi đi chợ. Thấy những con cá được xếp từng lớp, phía trên là những cục nước đá, nằm im lìm, mắt thì vẫn mở, bỗng nhiên lại thích ăn cá. Nhưng lại nhớ đến lần vừa rồi, cá không được tươi, thịt bỡ quá nên quyết định không mua loại cá ướp lạnh này. Rồi thì đưa mắt nhìn quanh thấy bên cạnh có chậu nuôi cá và biết là người ta bán cá còn sống. Không phải là lần đầu tôi thấy nó, nhưng là lần đầu tôi nảy ra ý nghĩ mua cá còn sống về ăn, nghĩ chắc thịt ngon hơn. Thế là tôi hỏi mua một con nhưng tôi không muốn làm khi cá còn sống. Tôi nhờ người bán cá làm sạch. Tôi trả 50 xu. Cảm thấy yên lòng.

Người bán cá hỏi tôi chọn con nào. Tôi trả lời con nào cũng được. Rồi tôi thấy người bán cá dùng cái vợt để bắt cá. Khi cái vợt được nhúng vào cái chậu nuôi cá. Tôi nhìn thấy những con cá vùng vẫy, quẫy đuôi chạy tán loạn. Tưởng là chuyện bình thường thôi, vậy mà sao bỗng nhiên tôi quay mặt đi và không dám nhìn nữa. Tiếng động của cá khi vùng vẫy dưới nước làm tôi rùng mình. Tôi tưởng tượng họ sẽ làm gì đến nó, nên sợ quá phải bỏ đi ra chỗ khác xa hơn, cho đến khi họ làm xong mới ra lấy.

Thật ra tôi đã sống hơn cả đời người rồi, đã tiêu thụ không biết bao nhiêu là cá, đã nhìn thấy cảnh làm gà, làm cá ....và cũng chính tay tôi làm hồi còn ở quê nhà - nhiều lần trong đời, vậy mà sao lần này nó cứ làm tôi vấn vương nhớ hoài đến những tiếng động của sự vùng vẫy khi người ta bắt nó ra khỏi nước! Phải chăng tôi liên tưởng đến cái vùng vẫy của con người trước hiện tượng thiếu dưỡng khí!

Buổi cơm tối hôm ấy, ai ăn cũng khen ngon, khen cá tươi hơn hồi lần rồi. Tôi cũng thấy vậy. Ngon lắm. Thịt tươi, cứng và ngọt. Tôi chỉ gắp có một lần. lòng tối bất an.

Không biết từ bao giờ, sự sống và sự chết ở mọi loài, mọi lúc mọi nơi rất dễ dàng làm tôi suy nghĩ. Nhưng từ suy nghĩ đến hành động là một quãng đường rất dài, có khi chẳng bao giờ tới đích.

Hôm nay trời lại đổ tuyết, những cơn tuyết mỏng, nhẹ và khô. Bầu trời trắng đục không cả một gợn mây. Chỉ còn 1 tháng nữa thôi là mùa xuân lại về nơi đây và trong không khí mùa đông đang dần qua để những lộc non mơn mởn lại đầm chồi. Đó là mùa của sự sống. Tôi biết là có một ngọn nến hồng đang soi sáng đâu đây.

Trong lòng.

Trái tim nở như một nụ hoa. Buổi sáng. Nụ hoa hồng đỏ thắm giữa trời tuyết phủ đầy sân.

Nguyễn Kim Tiến
Đầu năm Ất Mùi - 2015