Trang NhàThể LoạiĐoản VănCó Phải Là Tình Yêu? (Phần cuối)

Có Phải Là Tình Yêu? (Phần cuối)

Kể từ hôm  ấy Quy và Hòa không còn gặp nhau nữa. Thị xã ấy tuy không lớn lắm nhưng trời cũng chìu lòng người, Quy tuyệt nhiên không hề gặp lại Hòa. Cô đã quên hẳn quá khứ và an tâm với đời sống bình thường của mình mà vẫn tươi vui. Trời phú cho Quy bản tính đơn giản và hồn nhiên, cô yêu mến nghề nghiệp của mình và các em học sinh ngây thơ luôn mang đến cho Quy lẽ sống và niềm tin yêu vào cuộc đời. Sau đó Hòa lập gia đình lúc nào cô chẳng hay và cũng chẳng bận tâm. Một khi đã dứt khoát rồi là chẳng còn chút tơ vương! Chỉ nghe là Hòa không phải lấy một cô giáo nghèo như Quy mà thôi!

Ấy vậy mà về phía Hòa cô chẳng rõ tại sao, mỗi khi gặp ai quen biết Quy, là bạn bè của cả hai trường, dù thân hay sơ Hòa đều thổ lộ tâm sự về cuộc tình không thành ngày ấy. Dĩ nhiên chi tiết về lời đề nghị vẫn cứ là bạn thì không ai biết! Chuyện không thành chỉ vì Hòa sợ nghèo khổ thì chẳng ai hay! Hòa đã lý tưởng hóatô hồng lên chuyện của hai đứa, cứ làm như đó là một cuộc tình đẹp vì dang dở. Hòa còn vấn vương Quy và cảm thấy áy náy vì Quy vẫn sống độc thân!… Rồi sau đó những người bạn ấy gặp lại Quy, kể cho cô nghe về những tâm sự của Hòa. Họ còn ngụ ý cho rằng Quy đã                                      kén chọn quá để vuột mất một người hoàn hảo như Hòa… Trời Đất ơi! Quy đã rất ngạc nhiên, ngoài mặt cô phủ nhận chuyện cho xong, nói hai đứa chỉ là bạn thôi. Nhưng trong thâm tâm cô chẳng hiểu Hòa là người như thế nào! Hòa đã bỏ rơi Quy mà! Hòa đã đặt lên bàn cân một bên là tình cảm với Quy một bên là thoát khỏi đời sống nghèo khổ và Quy đã bị xem nhẹ hơn mà! Ngày ấy Quy đã phải nuốt nỗi nhục vào lòng, quên đi quá khứ để ngẩng cao đầu mà sống. Vậy mà còn bị mang tiếng là kén chọn ư? Vả lại đây đâu có phải là chuyện mà gặp ai cũng có thể tâm sự bừa bãi được? Quả đúng là hai đứa thật khác xa nhau! Quy chẳng hiểu nỗi Hòa và cô thấy rằng quyết định không thể là bạn tốt của Hòa ngày ấy quả thật là một quyết định đúng đắn! Còn chuyện Quy vẫn chọn cuộc sống độc thân thì thật ra chẳng liên quan gì đến Hòa cả, Hòa đừng có đó là vì Hòa. Nếu có chăng chỉ vì Hòa đã làm Quy mất lòng tin vào con người mà thôi! Nhưng chuyện ấy đã qua rồi, Quy vẫn còn yêu đời yêu người lắm! Không dễ gì Quy để cuộc đời mình phải héo sầu vì một người như Hòa đâu! Quy cảm thấy rất thoải mái khi tự mình làm được những gì mình muốn và thấy thích, không bị lệ thuộc vào ai cả! Chuyện Hòa cảm thấy áy náy thật là…lãng xẹt, Hòa đã quá hoang tưởng rồi!

Sau đó có lần tình cờ chạm mặt giữa đường nhưng Quy ngó lơ chỗ khác coi như không thấy. Quy không muốn bận tâm và cũng chẳng cần phải khách sáo hỏi chào, thậm chí chỉ gật đầu hoặc mỉm cười với người mà Quy đã coi thường. Trong Quy đã lạnh tanh rồi thì chỉ xem như người dưng, không quen biết. Vả lại Hòa đã có gia đình  rồi thì hãy để cho Quy yên! Quy chưa biết mặt vợ Hòa nhưng Quy biết tâm lý chung của phụ nữ, không ai muốn chồng mình gặp bạn bè bất cứ ai cũng dễ dàng tâm sự về người bạn gái ngày xưa của mình, mà lại còn áy náy này nọ!Thế nhưng Hòa lại không nghĩ vậy, qua bạn bè ( lại cũng qua bạn bè của hai trường ) Hòa muốn gặp Quy lần nữa để giãi bày vì chuyện Quy thấy Hòa mà không thèm nhìn mặt đã làm cho Hòa đau khổ! Trời ơi, sao Hòa tham lam qúa vậy! Bây giờ trời có sập xuống đi nữa thì Quy cũng chịu chết chứ gặp mặt Hòa để nhắc lại chuyện hai đứa thì Quy chịu thôi! Hòa là ai mà Quy phải bận tâm chứ? Còn gì nữa để mà nói chuyện với nhau? Còn gì nữa để vẫn là bạn tốt của nhau? Hòa có đau khổ chăng, chẳng qua chỉ vì anh quá kiêu hãnh! Ai cũng cho rằng Hòa là người tốt bụng và hoàn hảo, có lẽ chính Hòa cũng tự nghĩ về mình như thế. Chỉ có Quy là không, đã vậy cô còn không muốn nhìn mặt Hòa nữa. Điều đó đã làm chạm vào lòng kiêu hãnh của Hòa, trên đời trời đất này chỉ có mình Quy thấy rằng Hòa là người không hoàn hảo mà thôi!

################

Bao năm đã trôi qua, cô giáo Quy giờ đang sống ở một nơi khác. Cô sống độc thân nhưng rất bằng lòng với cuộc sống của mình. Cô vẫn dạy học, đối với cô nghề nghiệp và học sinh vẫn là những niềm vui bất tận. Cô vẫn sống hồn nhiên, dù không còn trẻ nữa, và vẫn luôn trung thực với bản chất của mình. Tất nhiên là cô không giàu, nhưng cô là người luôn nhìn xuống và cô luôn thấy mình là người may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người khác. Cô được gia đình, bạn bè và học sinh yêu mến. Cuộc sống cô vì thế rất phong phú và không hề tẻ nhạt. Cô luôn bận rộn với công việc, với mọi người, với cuộc sống và cũng bởi …cô là người lạc quan và hành động.  
Còn Hòa giờ là  một đại gia, vẫn ở thị xã ấy. Sau khi bỏ ngành Giáo Dục, anh ra ngoài kinh doanh và thành công đến bây giờ. Cũng mừng cho Hòa, nghe nói anh có mấy căn nhà mặt tiền, mấy lô đất ở những địa thế đắc địa và công việc làm ăn thì thuộc loại doanh nhân đi đầu về công việc ấy. Hòa nổi tiếng là thông minh, tài giỏi và thành đạt. Và cũng là người chồng người cha mẫu mực trong gia đình. Không nhậu nhẹt, không lăng nhăng, hay giúp đỡ bạn bè, được mọi người trong thị xã coi trọng, nói chung Hòa là mẫu người lý tưởng, và hiện đang sống giàu sang hạnh phúc.

Vậy thì còn gì  để nói nữa nào? Cuộc chia tay ngày ấy hóa ra là một kết thúc có hậu cho cả hai người! Hòa đã thoát khỏi được cuộc sống nghèo khổ một cách ngoạn mục. Anh đã tính toán đúng! Con cái anh bây giờ sẽ không bị nỗi ám ảnh nghèo khó đeo đẳng như anh trước đây! Chúng có thể thoải mái yêu người mà chúng yêu, không cần phải suy nghĩ lý tài, điều  làm cho con người cảm thấy mình bị hèn kém đi trước tiền bạc. Còn Quy, cô đang sống hạnh phúc với những gì cô đang có. Nếu không chia tay với Hòa chắc chắn cuộc đời cô sẽ không được như thế này, có thể Hòa sẽ muốn cô bỏ dạy vì giáo viên thì làm sao giàu được? Cô sẽ không tự mình là chính mình, mà cứ nghĩ đến Hòa rồi lại thấy bất lực vì không làm cho Hòa hạnh phúc được bởi vì chính cô cũng rất nghèo!  

Thế nhưng, chuyện  đến đây vẫn còn nhiều điều để nói. Có lần, nhân dịp một người bạn về thăm quê, Hòa gởi tặng Quy một bức tranh do Hòa tự làm bằng vi tính. Hòa vẫn còn ảo tưởng và suy nghĩ gì vậy? Chả lẽ Hòa không hiểu gì về khái niệm cho và nhận hay sao? Hòa vẫn không bao giờ hiểu được cảm nhận của người khác ư?. Khi nhận được bức tranh, chả lẽ Quy gởi trả lại, cả hai có còn gì nữa đâu mà tặng quà cho nhau? Quy không mảy may xúc động và thật tình là không thích nhận. Hơn nữa bức tranh có nội dung tế nhị làm cho Quy sau khi xem kỹ, cô cảm thấy hơi bị tự ái. Đó là bức tranh một phụ nữ luống tuổi quàng khăn đang nhìn theo một chiếc lá vàng rơi. Hòa muốn ngụ ý là Quy đã già, và đang nuối tiếc tuổi xuân chăng? Thật buồn cười cho Hòa quá đi mất!

Gần đây Quy có  dịp về lại quê cũ,  gặp lại bạn bè  hai trường có cả Hòa. Quy cảm thấy rất bình thường và coi Hòa như một trong những người bạn khác mà thôi. Quy đã quên hẳn mọi chuyện rồi! Vả lại tất cả đều đã hai màu tóc trên đầu. Chuyện đã qua rồi cho vào dĩ vãng. Vậy mà bạn bè hai trường vẫn chọc ghẹo. Và Hòa, cũng do Hòa mà thôi, với điệp khúc cũ, tâm sự với bạn thân của Quy, lâu nay ở xa, về cuộc tình dở dang ngày ấy. Nào là vẫn xao xuyến gặp lại cố nhân,… nào là vẫn áy náy vì Quy còn độc thân…! Lần này Quy không ngạc nhiên nữa mà rất là bực mình! Sao Hòa kiêu căng thái quá vậy, và hoang tưởng lâu đến vậy? Quy đang thoải mái và hạnh phúc với sự độc thân của mình, Quy làm được nhiều điều mình muốn và thực hiện được ước mơ ( có một ngôi trường của riêng mình ) nhờ bởi chính sự độc thân của Quy mà, có gì mà Hòa cứ áy náy mãi thế? Hòa cứ tưởng mình là ai vậy? Quy không dám và không muốn nhận hai chữ cố nhân đâu! Hòa vẫn như xưa thôi, không hề thay đổi, không thèm để ý gì đến cảm nhận của người khác! Quy thì bực mình, nếu không muốn nói là phải nén sự giận dữ. Còn vợ Hòa nếu nghe được những chuyện này thì sao? Cô ấy cũng là phụ nữ kia mà? Hòa vẫn luôn luôn chỉ nghĩ đến cái tôi của mình mà không để ý đến tình cảm của những người thân bên cạnh. Thị xã ấy nhỏ lắm, cũng có ngày cô ấy biết chứ? Không phải chỉ chuyện ngày xưa thôi đâu, mà là chuyện cứ mãi áy náy  đến bây giờ kìa! Sao không để cho quá khứ ngủ yên đi? Có hay ho, đẹp đẽ gì đâu, chỉ là bánh vẽ thôi mà! Chẳng qua ngày ấy Hòa đã vẽ ra bức tranh đẹp quá về kỉ niêm thời đi học rồi như kẻ mộng du cả hai tưởng rằng đang bước vào tình yêu. Tỉnh lại đi Hòa ơi, nhìn qua ngó lại những người chung quanh một chút đi để thấy rằng mình đã quá xa rời thực tại, để thấy rằng lâu nay Hòa cứ tự huyễn hoặc mình!  

Trước đây mỗi khi hồi tưởng lại cuộc tình ngày ấy, Quy hay băn khoăn  đó có phải là tình yêu không? Yêu nhau mấy núi cũng trèo mà, còn đây chỉ mới nghĩ đến khó khăn thôi là chùn bước rồi, mới tưởng tượng ra thôi chứ chưa chạm trán đâu nhé, là đã tính chuyện thối lui rồi! Và nếu không được ở bên cạnh người yêu thì phải ốm lăn ốm lóc đến có thể chết đi ấy chứ! Vậy mà Quy Hòa đâu phải vậy! Bây giờ lớn tuổi rồi nhìn lại, Quy có thể khẳng định đó không phải là tình yêu! Hòa đã không yêu Quy ( hay tình yêu chưa đủ chín? ), nên anh đã sớm bỏ cuộc. Yêu mà còn sợ khổ vì yêu có nghĩa là chưa yêu! Còn Quy cũng chẳng khá hơn, sau khi bị bất ngờ vì lời đề nghị của Hòa, cô đâu có thèm năn nỉ hay thuyết phục để Hòa đổi ý. Quy chỉ đau khổ đúng hai ngày, sau đó cô cũng có đợi xem thái độ Hòa thế nào, nhưng rồi cô cũng đã tự đứng vững và còn tìm được cách để thoát khỏi nỗi đau. Tự ái quá cao làm Quy phải ngẩng cao đầu không để bị thất tình. Yêu mà còn tự ái cao thì cũng có nghĩa là chưa yêu! Cuộc tình ấy lúc đầu cho Quy cảm giác an toàn sau khi cô đã có hai mối tình trắc trở. Cô đã bị ngộ nhận đó là tình yêu cũng do bởi những hình ảnh dễ thương thời mới đậu Đệ Thất lên đến Trung Học mà Hòa đã chụp hình được. Sau đó vì tính cách khác xa nhau, cuộc chia tay ấy tất yếu phải xảy ra thôi, và hãy xem đó là một kết thúc có hậu cho câu chuyện này. Quy đã sớm ngộ ra điều đó và chỉ mong rằng Hòa sẽ hiểu vấn đề, đừng hoang tưởng, đừng áy náy nữa mà tiếp tục thêm những ngộ nhận, hãy để cho Quy yên. Và điều cuối cùng Quy rất mong là Hòa hãy để ý nhìn lại người bạn đời đang sống bên cạnh mình kìa, Hòa đã thật sự quan tâm chăm sóc đến cô ấy hay chưa? Hòa có để ý đến suy nghĩ và những cảm nhận tinh tế của một phụ nữ có một gia đình hạnh phúc và một người chồng nổi tiếng là hoàn hảo mà cô ấy phải lo toan để bảo vệ và gìn giữ mái ấm đó không?

Đông Oanh

( Viết theo lời kể  của một bạn không muốn nêu tên )

Phần 1 | Phần 2 | Phần 3 | Phần 4

13 BÌNH LUẬN

  1. Có phải là tình yêu? Đối với Quy, chắc là phải, nhưng Quy đứng vững, cứng rắn. Cảm phục cô giáo Quy, chọn đúng đường đi theo lý trí. Chúc cô Quy tìm thấy hạnh phúc nơi bạn bè, gia đình va những người chung quanh!
    Cảm ơn bạn Đông Oanh viết câu chuyện hay!

  2. Dong Oanh oi,
    Tac gia cang viet cang “nhuyen”! Con cau tra loi cua anh cho cau hoi dat lam tua de cua bai nay la: Do chinh la tinh yeu. Khong phai la tinh yeu cua Quy ma la cua Hoa – mot tinh yeu muon mang, don phuong sau khi da danh mat no !

  3. Cám ơn bạn Quy xa Hòa về lời bàn.
    Anh Lệnh ơi! Em lại thấy đó không phải là tình yêu, mà là tâm lý của kẻ tham lam ” con cá sẩy là con cá to ” đó anh à! Nhưng chín người mười ý mà phải hông anh? Cám ơn anh đã cho lời bàn từ phía[i] mày râu[/i]! 😛
    Em Đông Oanh

  4. Dong Oanh oi,
    Vi day la tu truyen cua Quy do tac gia ke lai nen doc gia hieu ro tam tinh cua Quy va danh gia cua Quy ve Hoa. Doc gia chi biet ve Hoa qua loi ke, qua goc nhin cua Quy. Neu Hoa cung len tieng theo cach nhu Quy da boc lo thi doc gia moi hieu dung tam tinh cua Hoa, con khong cung chi la suy dien tu nhung hanh dong cua Hoa ma thoi. Neu Hoa mang tam ly “con ca say la con ca to” cung dung thoi boi vi sau khi da “be? ghi” va tim duoc su giau co thi Hoa moi nhan biet la minh da danh mat “con ca to”, moi nhan thay Quy la tinh yeu that su cho khong phai “con ca nho” tinh co dinh luoi. Tat nhien, khi noi Hoa nhan biet mot cach muon mang rang minh da danh mat tinh yeu, khong co y gi khen Hoa ca ma co khi nguoc lai. Hoa chi thanh cong tren con duong tim kiem su nghiep va la ke that bai tren con duong tinh. Tinh yeu don phuong cua Hoa khi co “tim lai” Quy o gan cuoi duong doi da noi len dieu do. Tuc la van co mot tinh yeu muon mang, don phuong cua mot nguoi “pham sai lam” vi da tung danh mat no!

  5. Thì em đã nói 9 người 10 ý mà! 😉
    Rất cám ơn anh đã đưa ra một khía cạnh tâm lý mà chính vì thế em cũng không đồng ý với anh. Khi đã [i]bẻ ghi[/i] để tìm sự giàu có mà vẫn muốn được nghĩ tốt về mình!Thật vô lý! Còn nếu nói theo anh vẫn có một tình yêu muộn màng, thì em thấy đó là loại tình yêu tự kỷ,tự huyễn hoặc mình, hoặc không tự nhận thức được về mình và không đánh giá được nhận thức của người khác!
    Anh Lệnh ơi! Đây là truyện em hư cấu theo lời kể của 1 người bạn [i]không muốn nêu tên[/i], nên anh cứ [i]khách quan[/i] mà [i]tám [/i]thoải mái nhé! 😆 Em Đông Oanh.

  6. Bà Oanh ơi ! Vừa fải thôi chớ , chuyện mình mà ởm ờ như của ai.
    Tui rành cả bà Quy lẫn ông Hòa . Bà đã lướt sóg 2 , 3 mối tình . Cha Hòa thì vớ con nhỏ cùng coq quan, nhứt cự li nhì cườg độ mà , nghèo rớt mùng tơi , cha hai vợ 14 đứa con (hơn fía bà nhiều lắm) . Đám cưới tụi nó tui có dự, không đãi nổi mặn, cho bà con ăn bánh ngọt nhứt răng . Tay này giỏi cày , chớ không thì khạc ra tro .
    Thôi đừng có tưởng tượng viễn vông nữa . Lướt tiếp mối tình cuối cho xong buổi xế chiều.
    Ke ham vui

  7. Hì hì , nghe cái giọng kẻ ham vui ta cũng biết kẻ ham vui ngay tỏng là ai rùi , kẻ ham vui xấu lắm nha , bạn mình muốn dấu mà sao lại khui bí mật của bạn làm chi , cứ giả đò như không biết gì cả có phải ngoạn mục không , bị ta mắng đừng dỗi hờn khóc hu hu , mắc công ta phải hối lộ đủ thứ trên trời đất ,khổ cho cái miệng hay nói tào lao của ta

  8. Cảm phục và quí trọng cô giáo Quy! Đã chọn đường đúng để đi. Kết hôn với Hòa, kẻ sợ nghèo, tương lai không biết sẽ về đâu khi gia đình không may lâm vào cảnh mà Hòa sợ hãi.
    Mong Quy luôn khỏe, may mắn và vui vẻ!

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Bài Cùng tác Giả