• Trang Nhà
  • Thầy Cô
  • Bạn Hữu
  • Danh Sách
    • Thầy Cô
    • Cựu Học Sinh NTH Qui Nhơn
  • Diễn Đàn
    • Tòa Soạn
      • Thông Báo
      • Chỉ Dẫn
    • Tin Tức
      • Tin Quê, Tin Bạn, Tin Thầy Cô
      • Nhắn Tin, Tìm Bạn
    • Trò Chuyện & Giải Trí
      • Gặp Gỡ Bạn Bè & Trò Chuyện
      • Thơ Văn Sưu Tầm
      • Giải Trí - Vui Cười
      • Nữ Công Gia Chánh
      • Sức Khỏe - Y Tế - Làm Đẹp
  • Gallery
    • Hình Mới Tải Lên
    • Hình Có Lời Bàn Mới
    • Hình Được Coi Nhiều Nhứt
  • Về NTHQN.org
    • Liên Lạc

Trang sinh hoạt của cựu học sinh
Trường Nữ Trung Học Qui Nhơn

Trang sinh hoạt của cựu học sinh
Trường Nữ Trung Học Qui Nhơn

Trang sinh hoạt của cựu học sinh
Trường Nữ Trung Học Qui Nhơn

Trang sinh hoạt của cựu học sinh
Trường Nữ Trung Học Qui Nhơn
Đoản Văn Hà Xưa Cái Garage

Cái Garage

Chủ nhật, 31 Tháng 7 2011 04:32 Viết bởi Hà Xưa
Ở cái xứ này nhà nào cũng có cái Garage, nó không chỉ là nơi để xe mà là nơi chất chứa bao kỉ niệm buồn vui của đời người. Cái ga-ra như một cuốn nhật ký cồng kềnh, lơ đảng mà lại tinh tế. Tôi cảm thấy trong cái góc tạp nhạp này, có một chút  cổ điển của căn gác xếp ở phương trời Tây nào đó xa xưa, trộn lẫn với chút ồn ào của hiện đại. Trong xó garage, mấy cái áo len đan bằng tay của má vẫn còn thoang thoảng mùi dầu xanh, con búp bê đã cũ mèm của con lúc còn bé, đã bao lần dọn dẹp, tính bỏ đi nhưng rồi vẫn giữ lại. Giữ chút quấn quít ngây thơ của con thuở bé mà khi lớn lên mẹ có đổi bằng nước mắt cũng khó tìm thấy được.

Mấy năm trước kinh tế còn thịnh, cuộc sống còn cao, cuối tuần không sinh nhật thì cũng họp mặt bạn bè. Những cánh cửa ga-ra mỗi chiều thứ bảy thường được mở tung: mùi thịt nướng sườn Đại Hàn khét ngọt, mùi của lá ngổ khô từ món Taco, mùi tiều hồi từ nồi phở...Cái xứ này vốn đa chủng tộc nên cái gì cũng nhiều vị, nhiều sắc. Trong cái garage những buổi chiều thứ bảy, những gương mặt bàn bè khác nhau chụm năm chụm bảy.

Mỗi cái garage mang một sắc thái rất khác nhau. Garage Mễ hễ mở bung cuối tuần là i như rằng vang lên tiếng nhạc xập xình. Cái điệu Lam-ba-da khiến cho đôi chân hàng xóm cũng không yên chứ đừng nói là chủ nhà. Không nhảy múa đâu phải là người Mễ. Mấy cái garage châu Á thì lại nặng phần ăn và nói. Thức ăn nhiều để tỏ lòng hiếu khách và nói nhiều cho đã miệng. Cả tuần ở hãng đã phải hoa chân múa tay với thằng boss, bây giờ là lúc nói bằng ngôn ngữ mẹ đẻ, nên thôi thì đủ thứ chuyện. Chuyện bươm bã trong tuyết những buổi chiều mùa đông tuyết không thấy lạnh, bây giờ về hưu ngồi một mình bên cái lò sưởi lại thấy lạnh tái tê...

Mấy garage Mỹ thì nhẹ phần ăn mà nặng phần chơi, nhảy nhót hát hò, bơi lội trong hồ rồi xúm nhau ngồi quanh ngọn lửa nướng marshmallow, đánh poker...chơi nhiều nên không tâm tình nhiều, không tâm tình nên lonely nhiều. Buổi tối ngồi gia đình bên nhau được mấy tiếng đồng thì con ôm game, cha bận tít mù bên cái lab top, mẹ bận trên phone, nên con số ly dị lên đến ba bốn chục phần trăm cũng không có gì lạ. Chỉ tội cho những cái garage không có đàn ông, cái chốt cửa lỏng lẻo đôi khi được dán bằng một miếng băng keo trông lây lất, tội tình.

Có một lần dự birthday của con một người quen tôi thấy một gã lầm lì, nước da ngâm đen và cái đầu trọc lóc nom rất bậm trợn. Hắn không đụng đến thức ăn, chỉ nhâm nhi ly cocktail và đưa mắt quan sát mọi người. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện về một vụ cướp  mà kẻ cướp lại là bạn của đứa con trai chủ nhà. Tôi nghĩ chắc phải "warning" chủ nhà mới được, may quá gia chủ đã trờ đến "So sorry John, I just forgot that you're vegetarian..." Hóa ra gã bặm trợn lại ăn chay trường! và là hội viên của hội bảo vệ súc vật. May chút nữa thì tôi hớ to. Tôi đã học được điều đầu tiên ở xứ người: đừng phán xét người ta qua màu da và đầu tóc.

Khi kinh tế xuống, mất Job, hay về hưu thì cái ga-ra lại là nơi được ra vô nhiều nhất. Về hưu thì phải tìm một việc làm gì đó cho giãn tay chân không thôi sẽ sinh đau ốm mất! mất Job thì lại có thời gian sơn lại căn phòng, thay cánh cửa sổ...cưa kéo đục đẻo được vài tháng khi có Job lại bỏ, cái máy cưa lại được phủ tấm ni-lông cất vào một xó ga-rage, im ắng.

Bà chị họ của tôi vốn mê trông cây lắm, sân trước sân sau đã có vô số loại hoa và cây ăn trái, vậy mà cứ lâu lâu đi Nursery thấy giống hoa nào mới là chị lại tha về. Nhiều quá thì sợ ông xã cằn nhằn "Nhưng mà ổng cũng hay đi nursery, tricky là ở chỗ đó, nên có lần chị mua mấy chậu hoa về dấu bên hông garage, đợi mấy ngày sau khi ổng ra vườn mình làm bộ kéo ra rồi hỏi ổng..."

Chị không cần kể hết tôi cũng đã tưởng tượng ra ngay đoạn tiếp, tôi rất biết bà chị họ của mình.

Anh đang đào xới trông như một nông dân chính hiệu. Chị bỗng từ hông garage kéo ra hai chậu hoa rồi reo lên, giọng véo von khác thường "Ui cha mẹ ơi, hai cái chậu bông này ở đâu ra mà đẹp dữ hén, anh mua đó hả? công nhận cái màu tím này hiếm thấy thiệt nghen...' Cái-đầu-muối-tiêu chợt ngẫng lên, phân vân "Ủa? Ờ! hình như là anh mua, hồi nào đó không nhớ"

Chị cười mín chi, anh thì hơi ngạc nhiến thấy con mắt đã có đuôi của vợ mình sao hôm nay có chút lúng liếng " em mang nó để dưới gốc cây cam nghen, cái giống này đâu cần tưới nước nhiều, nó dễ lắm...mà thôi anh nghĩ tay đi, em có làm nước đậu cho anh ở trỏng đó"

Cái đầu của anh thường ngày vẫn thông minh, giờ bỗng trở nên lú lẫn. Chỉ nghe tiếng 'ở trỏng" rất ngọt anh đã phủi tay ngoan ngoãn đi vô. Và hai chậu bông "của anh" đã chễm chệ nằm dưới gốc cây cam. Từ nay anh sẽ tha hồ chăm sóc và chị sẽ tha hồ nhìn ngắm và khen anh biết chọn hoa!

Vậy đó, cái Garage đã vô tình là nhân chứng cho biết bao yêu thương, bao giận hờn, bao thăng trầm của đời người. Phòng khách thì cần tươm tất cho bộ mặt gia đình, phòng ngủ thì thích riêng tư, chỉ có cái garage là thế nào cũng được, nên hóa ra nó rất thật.

Hãy thử một hôm nào đó tìm trong cái xó ga-ra của bạn xem, có thể tấm thiệp giáng sinh của một người bạn vẫn còn đó, hoen màu, và hắn thì đã ra đi nhiều năm rồi...

Hx
ShareTweetShare on LinkedIn
< Lùi   Tiếp theo >

Viết Lời Bàn

Xin cùng nhau xây dựng và giúp trang web của NTH-QN hay và đẹp. Chân thành cám ơn sự hợp tác của các bạn, xin dùng tiếng Việt có dấu. Nếu các bạn đăng nhập trước thì lời bàn của bạn sẽ được đăng lên liền. Lời bàn của khách sẽ được BQT đăng lên.


Mã xác nhận
Xin điền mã xác nhận vô (5 mẫu tự), nếu không rõ thì xin bấm vô đây để có mã mới

Gởi
Bỏ
JComments

Hà Xưa

Gởi link lên Facebook Gởi link lên Google Bookmarks Gởi link lên Twitter Gởi link lên LinkedIn Gởi link lên Delicious Gởi link lên Digg Gởi link lên Stumbleupon Gởi link lên Technorati
Thư từ, bài vở và hình ảnh xin gởi về admin@nthqn.org

Nội Dung

  • Diễn Đàn
  • Gallery
  • Thầy Cô Sáng Tác
  • Thơ
  • Nhạc
  • Đoản Văn
  • Truyện Ngắn
  • Bạn Hữu Sáng Tác
  • Du Ký
  • Tin Tức
  • Lịch
  • Chỉ Dẫn

Top 100

  • 100 Lời Bàn Mới Nhất (bài vở)
  • 100 Lời Bàn Mới Nhất (photo)
  • 100 Bài Mới Nhất
  • 100 Bài Được Đọc Nhiều Nhất Năm Qua

Liên Kết

• Cường Để Qui Nhơn
• Trinh Vương Qui Nhơn
• La San / Vi Nhân Qui Nhơn
• Đặc San CĐ&NTHQN
• Amnhac.fm
• Thầy Nguyễn Mộng Giác
• Blog Huỳnh Minh Lệ
• Liên Kết các trang Web khác

Đăng Nhập/Xuất






Quên tên / mật mã?
Chưa lập tài khoản? Đăng ký

Menu

  • Trang Nhà
  • Diễn Đàn
  • Gallery
  • Lịch
  • Liên Lạc
  • Chỉ Dẫn

Nội Dung

  • Thầy Cô Sáng Tác
  • Thơ
  • Nhạc
  • Đoản Văn
  • Truyện Ngắn
  • Bạn Hữu Sáng Tác

Thành Viên

  • Chi Tiết Của Bạn
  • Đăng Xuất / Đăng Nhập

Đăng Nhập




Quên tên / mật mã?
Đăng ký
Designed by Betac and Solutions - Copyright nthqn.org 2009-2010 Scroll To Top