Năm nay Đại hội liên trường tổ chức ở nam Cali khá đông, mà hễ càng đông thì ban tổ chức càng mệt, mệt vì rất nhiều ngẫu hứng: ngẫu hứng đặt bàn nhưng rồi không thể đến, ngẫu hứng đến phút cuối thì không có chỗ ngồi, ngẫu hứng đi tập văn nghệ với bạn bè nhưng rồi chồng con cằn nhằn nên không thèm lên hát, ngẫu hứng lên hát mà anh trưởng ban văn nghệ "dám" tuyên bố chương trình đã đầy...Và rồi buổi họp mặt với một chương trình văn nghệ đầy chất ngẫu hứng ấy lại diễn ra rất hào hứng và sôi nồi, tôi chắc cho dẫu Minh Tuyết hay Bằng Kiều có xuất hiện lúc này vẫn chưa chắc đã được "ái mộ" bằng.
Ban tổ chức đã biết ý nên dành mấy tiếng đông hồ đầu để "hội ngộ" Thôi thì thì gặp nhau tay bắt mặt mừng, dẹp qua chữ kính chữ thưa, chỉ còn gọi nhau bằng tên, bằng mày tao như thời con gái. Năm nay riêng gia đình tôi đã có tới năm mạng tham dự, ông anh rể vốn là dân Đalạt cũng theo vợ để ngồi...cười. Nói cười liên tu bất tận, vậy mà vẫn chưa đã, anh Đặng Phú Phong đã phải khan cả cổ mới mời đươc mọi người "ổn định tổ chức".
Mở đầu chương trình bằng những bài hợp ca "Mai ta về" "Liên trường hội ngộ" Khúc hát liên trường" Các 'nữ sinh" với mái tóc ngắn, dài, đen, nâu óng ả (nhờ mới nhuộm hôm qua!) trong những chiếc áo dài trắng và màu lấn lướt đứng trước khiến mấy anh chàng "nam sinh" chỉ có thể ló được cái đầu (xin thông cảm, các nàng đã chuẩn bị áo đẹp mấy tuần nay rồi, không thể không khoe, các anh có muốn khoe thì chờ sang năm kê thêm cái ghế dài phía sau nhé)
Trưởng ban văn nghệ Ngô Tín chạy tới lui toát mồ hôi hột, lo quá thôi, đâu có ai bắt bẻ cây nhà lá vườn! thấy phe ta lên là vỗ tay và chụp hình lia lịa rồi.
Dễ thương nhất là tiết mục của thế hệ trẻ, nhìn các em hồn nhiên vừa múa vừa hát "tình là tình nhiều khi không mà có..." tôi mừng thầm: tụi nhỏ đã chịu tham gia cùng người lớn, không dễ đâu! Hoạt cảnh "Hòn vọng phu" rất công phu. "Chinh phụ" và "chinh phu" vẫn còn đang ở độ tuổi teen, không dấu nỗi nét ngây thơ và nụ cười lúc "bế con", nhưng lúc hóa đá vẫn làm người lớn cảm động, cảm động vì đã thấy chút hồn quê qua ánh mắt các em
Vui nhất là được nghe bài chòi và cảm động nhất là lúc nhìn các thầy cô chậm rãi bước lên sân khấu, nhận những đóa hoa từ tay học trò. Tóc cả thầy lẫn trò đều đã bạc, nhưng những đóa hồng vẫn đỏ thắm một màu tình nghĩa không phai
Các khúc đơn ca và song ca đều rất hay, phe Trinh Vương có những giọng ca không thua các ca sĩ chuyên nghiệp. Nhìn và nghe Thiên Hương hát người ta cứ ngỡ Khánh Ly một thuở nào.
Cô bạn tôi có tiết mục hoạt cảnh "Tàn giấc mơ phai" mấy ngày trước đã lo chuẩn bị cái chum nước và anh KH (tác giả bài hát) cũng đã làm cho cái gáo dừa, ấy vậy mà phút cuối cái chum biến đi đâu mất! quýnh quá nàng phải ôm đại cái lọ hoa lên sân khấu vừa múa vừa tưới lia lịa, tôi chọc hắn "giống sơn nữ hơn là mỹ nữ" hắn cằn nhằn, nhưng chắc chắn sẽ nhớ đời những kỷ niệm này!
Phút cuối lại có thêm sự góp mặt của anh chàng rể Mỹ của NTH với ca khúc "Come back to Sorrento". Chương trình càng về sau càng hay đáng tiếc là nhiều chiếc ghế đã trống do mọi người lo chạy ra ngoài sớm để chụp hình lưu niệm...
Buổi chiều chúng tôi kéo nhau một nhóm nhỏ gồm tám mạng: chị Mỹ Kha,Tuyết, Bông, Lan, Cúc, vợ chồng Luận Mai và tôi cùng đi ra biển Laguna Beach. Vòng tròn bạn bè nhỏ lại và ấm áp hơn. Chúng tôi chọn khu Montage resort làm bến đậu. Bãi biển rất đẹp với những bãi cỏ xanh mướt và gềnh đá rất hùng vĩ. Tôi vốn ít nói giữa đám đông nhưng lại khoái hét giữa biển, tôi hát om sòm mặc kệ mấy con mắt đen thui của dân Hồi hay xanh lơ của Tây đang ngạc nhiên nhìn "một cây số đi chân, là hư là hư lá hứ, hai cây số đi chân úi cha là hư đôi giày..."
Ui cha ơi, cũng vì con mắt to hơn cái bụng nên các nàng đã ghé Ba Lẹ mua đủ thứ: bánh mì, chè, sửa đậu nành...đã vậy Tuyết còn khuyến khích mỗi nàng tha thêm một ly sinh tố bơ! Bảy đóa hoa chỉ có một cây gươm lạc giữa rừng hoa là anh Luận! Anh đành xung phong khuân vác thức ăn, các nàng phây phây đi trước, anh lọt tọt theo sau với các bao thức ăn nặng chịch mà không hề kêu ca. Nhưng anh hùng rồi cũng đến lúc thấm mệt, trong lúc các nàng rối rít chụp hình bỗng nghe lệnh "Tới ngồi ăn đi" Ủa sao ăn sớm dậy cà? Tới lúc đó anh mới trút cái bao ào xuống tấm khăn và bất ngờ quỳ xụp xuống "tui lạy mấy người ăn dùm hết đi, đừng bắt tui khiên dìa nữa, nặng chình ịch mà thân tui thì gầy còm"
Cả bọn phá lên cười nắc nẻ, à ra là thế! Các nàng lập tức nịnh nọt ( mà rất thiệt lòng) để chuộc tội "Công nhận anh Luận thương bà xã thiệt đó, đi đâu cũng đi theo, Mai có phước thiệt đó" "Ui cha, nặng lắm hở anh?" "Nặng, sơ sơ có mười mấy pounds mà vác lên dốc thì sẽ thành double đó! làm ơn đừng có bắt tui vác dìa" Phải ăn thôi, chuyến này mỗi đứa sẽ tăng lên vài Pounds là ít!
Những câu chuyện được kể cho nhau nghe: chuyện phải uống thuốc thức vì chứng ngủ hoài của ông chồng, chuyện người chồng của cô bạn trong vòng điều trị ung thư nên phải gữi về tận VN để làm lá đu đủ, chuyện ngày xưa thời đi học...tôi nghe lất phất trong tiếng sóng là chút ân cần cho bạn bè nơi xa, là nỗi lo toan cho chồng con. Tôi ước gì có một người bên cạnh để san sẽ với tôi phút giây này.
Sau đó cả bọn kéo nhau vào Hotel của resort để tìm chỗ...ngắm cảnh. Tay mang tay xách lùm đùm hiên ngang đi vào Hotel. Tôi nói ngon "để coi thử phòng ốc có đẹp không thì minh thuê ít tuần nghỉ mát" anh Luận còn ngon hơn "Mình đã hẹn với thằng tour guider ở đây sao hổng thấy, tụi này làm ăn chậm chạp quá, thôi dẹp đi, tìm Hotel khác ngon hơn" Cả bọn cười to nhưng vô thang máy thì nín khe khiến mấy thằng Tây ngạc nhiên, dù sao cũng phải "lich sự" đúng chỗ chứ!
Lúc bước ra thì chiều đã xuống, bóng những cây Palm in nền trời xanh xẫm và vệt mây hồng viền long lanh ánh hoàng hôn. Phút chia tay bịn rịn. Không biết rồi ngày mai ai còn ai mất. Cám ơn bạn bè đã cho tôi một ngày thật vui
Xin cùng nhau xây dựng và giúp trang web của NTH-QN hay và đẹp. Chân thành cám ơn sự hợp tác của các bạn, xin dùng tiếng Việt có dấu. Nếu các bạn đăng nhập trước thì lời bàn của bạn sẽ được đăng lên liền. Lời bàn của khách sẽ được BQT đăng lên.