Qua Mỹ được vài tháng, một hôm Ba David bỗng nhận được một phong thơ lớn trên đó có in trịnh trọng tên anh và dòng chữ Congratulation. Cái mớ tiếng Anh ESL cũng đủ cho anh Ba biết đó là thư Chúc mừng trọng đại. Ui cha, từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ có khi nào anh lại nhìn thấy cái tên của mình được in trang trọng tên tờ giấy như vậy đâu, cái tên cúng cơm Nguyễn Đức được in chữ màu to tổ bố (anh đã phải đổi thành David vì cái tên Đức rất hay của anh khi tụi Mỹ gọi bỗng thành Duck nghe cũng kì lắm) con mắt anh dính cứng trên con số 2,150 đô la, không lớn, nhưng đối với một thằng mới nhập cư như anh cũng đỡ lắm...Ba David cũng cẩn thận, nhờ thằng em giỏi tiếng Anh của mình gọi số phone trên giấy hỏi thử là cái giải gì. Thằng em vừa nói,vừa cười, vừa ok lia lịa trên phone, sau đó nó nói lại cho Ba Đức biết là "ok, tụi nó sẽ đem giải thưởng đến tận nhà, anh chỉ phải trả chút tiền lệ phí thôi" Ba Đức thắc mắc "Mà tao trúng cái giống gì dậy" thằng em ậm ờ "Thì trúng giải thưởng trị giá 2,150 đô, đừng lo ở Mỹ mà, tụi nó đâu có dám xạo, mình "su" nó chết sao" rồi nó hí hửng nói thêm "Nó khen em nói chuyện dui lắm" Ừ, phải công nhận thằng em mình ngon thiệt, nói chuyện với Mỹ mà cười hô hố, phải ngon lắm mới nói cười hô hố chớ mình mỗi lần gặp thằng xếp vừa bập bẹ vừa hươ chân múa tay còn chưa xong!
Ba David ra mở cửa, một thằng cao lớn mặc đồ vét lịch sự bưng gói quà trịnh trọng đưa cho anh, và anh chỉ cần đưa cho nó có một trăm lệ phí tượng trưng thôi. Chủ khách Thank You nhau lia lịa. ...Mấy bữa nay đi làm về tối nào Ba Đức cũng mân mê cái món quà quý giá của mình: là một quyển cúp-bông màu mè, láng bóng. Anh Ba nhẩm tới lui chính xác 2,150 đồng, cái thằng bự con mặc đồ vest lịch sự đâu có nói sai, chỉ là Ba Đức chưa biết làm gì với cái quyển coupon này. Đây nè: tỉa lông chó bớt 10 đô, ăn nhà hàng Ý trên 50 đô thì bớt 15 đô cho hai nguòi, cắt móng chân chim bớt 10 đô, giặt thảm bớt 20 đô cho hai phòng... Ba David vẫn giữ cái quyển cúp-bông đó tới mấy tháng trời cho tới ngày nó hết hạn mà chưa dùng được cái nào. Vì giặt thảm thì cả nhà anh đang ở có một phòng chưa đủ tiêu chuẩn, chó và chim anh có đâu mà tỉa lông! lương vợ chồng anh cọng lại có hơn hai ngàn bạc, trả tiền rent hết tám trăm rồi, ăn cơm tấm là sang rồi làm gì dám ăn nhà hàng Ý...Anh cũng không dám cằn nhằn thằng em vì còn phải nhờ nó "thông dịch" nhiều thứ. Phải chi nó đừng nói "giỏi" quá, nghe cho kỹ thì anh đâu có phải mất tiền, mà thôi, có một trăm chớ có nhiều nhỏi gì mà thắc mắc. Cái thằng bự con lịch sự cũng biết vậy!
Đi bác sĩ
Hông hiểu sao qua tới Mỹ dì Hai bỗng khoái đi bác sĩ, hồi ở Việt Nam mỗi lần bịnh dì chỉ xẹt vô nhà thuốc mua ít viên thuốc là xong, hơi đâu mà đi bác sĩ. Cái chuyện người già ở Mỹ có Medicare chính phủ lo không phải tốn tiền con cháu đã đành, nhưng đi khám bệnh uống thuốc thì có gì mà ham? Vậy mà cứ vài tuần là dì lại kêu thằng con "chở má đi bác sĩ" khi thì kêu đau nhức cái chân, khi thì thử máu định kỳ, khi lấy thuốc huyết áp...chuyện gì thì tụi nhỏ còn làm lơ chớ cha mẹ kêu đau thì phải lo sắp xếp mà đi. Qua tới đây rồi giỗ chạp, cưới hỏi, tang chế gì cũng cuối tuần cả, nên đau bệnh nếu không cấp cứu thì cũng đợi cuối tuần thôi. Thằng con đưa má tới phòng mạch, lấy số thứ tự, hỏi cô y tá và biết là phải chờ hơn một tiếng mới đến lượt má nên nói "con chạy tới super market mua mấy thứ rồi quay lại liền, má ngồi chờ, có mấy tờ báo tiếng Việt má đọc đỡ buồn" Làm gì cần đọc báo, chỉ quay qua quay lại quanh cái phòng mạch là dì Hai đã thu thập đủ tin tức từ Sài Gòn ra tới Qui Nhơn. Cả tuần ngồi nhà buồn thiu bây giờ là dịp để dì nói, thôi thì đủ thứ chuyện...khi cô y tá kêu tên dì mới giật mình, chậm rãi đứng lên, rên hừ hừ bước vô phòng bác sĩ... Cũng may rồi chính phủ cũng biết ý nên lập mấy cái Hội Người Già, cho xe đưa đón để mấy bác mấy dì đi chơi vòng vòng. Trả tiền tài xế và tiền ăn dĩ nhiên là rẻ hơn nhiều so với tiền bác sĩ và thuốc men rồi! Và thằng con nếu biết ý, chở má tới gặp mấy bà bạn già, thì sẽ đỡ phải chở má đi bác sĩ.
Xin cùng nhau xây dựng và giúp trang web của NTH-QN hay và đẹp. Chân thành cám ơn sự hợp tác của các bạn, xin dùng tiếng Việt có dấu. Nếu các bạn đăng nhập trước thì lời bàn của bạn sẽ được đăng lên liền. Lời bàn của khách sẽ được BQT đăng lên.