Sáng nay xem video clip chị T. gửi. Tựa là "A day made of glass". Tôi tò mò mở ra xem. Một ngày làm bằng "kiếng". Tôi xem qua, thấy được những tiện nghi vô cùng tinh vi mà con người đã phát minh và sẽ phát minh để nâng cao đời sống của chúng ta. Những ipad, iphone, smart phone....và sẽ có nhiều hơn nữa những phát minh mới trong tương lai. Một tấm cạc mỏng hình chữ nhật trong trẻo chứa bao nhiêu dữ liệu và phương tiện. Nó sẽ làm cho đời sống chúng ta dễ chịu hơn với biết bao là tiện nghi. Nhưng liệu nó sẽ làm cho đời sống chúng ta hạnh phúc hơn? Tôi hồ nghi về điều này!
Phần tôi, khi nào cũng đủng đỉnh theo sau những phát minh tân tiến. Tôi nhớ năm 2007, về VN, thấy bạn bè sử dụng điện thoại cầm tay, tôi ngơ ngẩn nhìn. Bạn bè gửi tin nhắn (texting), tôi không biết làm sao text trở lại, tôi vụng về. Tôi nhớ năm 2007, lần đầu tôi biết chatting. Tôi nghĩ phát mình này mới lắm nên gọi về VN hỏi người bạn có biết gì về chatting không? Bạn tôi cười và ghẹo tôi "Tụi mình bên này biết chatting từ thế kỷ trước lận, bộ nhỏ ở cõi trên mới xuống hả?" Sau đó, tôi có chatting vài lần, rồi tất cả cũng đi vào quên lãng. Phát minh mới lạ này không ở lại lâu với tôi. Rồi đến lượt Youtube, tôi cũng mới biết đến lúc vào sinh hoạt với mấy trang webbạn bè mấy năm nay. Ui chao! Sao cái gì tôi cũng quá chậm tiêu! Cũng có thể, tôi ngại sử dụng những dụng cụ quá mới này bởi lười học hỏi hay bởi chậm thích nghi với cái mới chăng? Nhưng tôi biết chắc rằng sự thay đổi nào dù tốt đẹp mấy cũng làm cho chúng ta luyến tiếc nhớ thương một thời đã qua.
Hôm nay, với hệ thống internet, chúng ta có thể đọc được email trong vòng vài giây, vài phút. Tin tức truyền đi nhanh, chống mặt đến không ngờ! Và cũng có khi là những lời nhắn quá vội vàng, nóng nảy không kịp suy nghĩ để rồi làm phật lòng nhau. Tôi nghĩ có lẽ lòng tôi còn tham sân si quá nên hay có những phản ứng hồ đồ và sau đó tôi đổ tội cho những phát minh tối tân để chạy tội chứ thật ra đó là những phát minh quá tinh vi và hữu hiệu kéo con người lại gần nhau hơn trong tâm tưởng dù chúng ta ở một góc nào đó trên trái đất này, phải thế không? Nhưng mà, sao tôi vẫn nhớ quá những dòng chữ thân yêu của ngày xưa! Nhớ quá!
Tôi thèm nhận những lá thư qua đường bưu điện, thèm đọc, nhìn nét chữ của nguời thân. Ở đó tôi có thể hình dung ra rất nhiều điều dễ thương, đáng nhớ và cả những điều dễ ghét nữa. Từng nét, từng nét chữ chuyên chở biết bao nỗi niềm. Có lúc chữ tròn, đẹp, nắn nót, gọn gàng, có lúc cẩu thả, lười biếng, có khi lãng mạng nồng nàn, có lúc u sầu, kéo lê mệt mỏi, có lúc đầy góc cạnh, có khi to, có khi nhỏ, có khi thẳng hàng, có khi méo mó như đang giận hờn trách móc....Đó là những cảm xúc biến thiên theo từng nhịp đập của trái tim được biểu đồ trong một trang giấy, và ngay cả những giọt nước mắt làm nhoè màu mực cũng chia sẻ được với nhau. Bây giờ đã không còn nữa, nếu có, sẽ là báu vật mà tôi luôn muốn cất giữ dài lâu!
Tôi nhớ những lúc chờ đợi ông phát thư, những lúc ông ghé lại và được cầm trên tay lá thư...những lúc ông đi luôn và lòng chùng xuống...Tôi nhớ những cánh thư mất đến nửa năm mới đọc được, mất nửa năm mới nhìn thấy những nét chữ của người thân...những nét chữ quá vụng về viết không thành câu, chữ được chữ mất của người thân. Tôi nhớ phiá trên cùng của góc trái. Ai gửi và ở đâu. Tôi nhớ những con tem thư với những hình ảnh gợi nhớ quê nhà. Tôi nhớ cái bì thơ chung quanh là những đường viền màu xanh có sọc đỏ......Tôi nhớ quá một thời chờ đợi những lá thư, một thời nhìn ngắm những dòng chữ viết tay với biết bao triều mến yêu thương. Những lời nhắn nhủ, những tâm tình kể lể về nắng mưa gió bão nhiều khi dài đến mấy trang giấy chằng chịt với những âu lo của một đoạn đời...Nhiều khi đọc lui rồi đọc tới rất nhiều lần nghe chừng như người thân đang ở bên cạnh an ủi vổ về mình hay đang than thở bên tai mình và nghe hình như trái tim đang đập! Vậy đó, là nhớ, là thương những lá thư xưa. Bây giờ thỉnh thoảng tôi cũng mở hộp thư ở đó là những lá thư từ những năm 1981 úa vàng nằm ngay ngắn thật dễ thương. Nhìn lại những khuôn dấu và những con tem, nhìn lại những nét chữ quen thuộc, lòng thật vui nhưng cũng quá ngậm ngùi bởi thư còn đó mà người thì đã xa tít mù khơi! Vậy đó, là nhớ, là thương một quá khứ với nhiều biến động, với nhiều mong muốn sẻ chia với những dòng chữ xanh, tím, đen tuyền...
Nói đến đây tôi nhớ đến một kỷ niệm rất dễ thương về những lá thư mà tôi đã viết vội vàng ở giữa giờ học khi đổi lớp bằng bút chì. (Ở quê nhà, sinh viên phải sử dụng bút mực, khi qua đây, sinh viên sử dụng bút chì.) Cô bạn đã buồn lòng vì những dòng thư bằng viết chì của tôi mà đến 30 mươi năm sau, khi tôi gặp lại cô ở Canada, trong khi nhắc lại chuyện xưa, cô cho tôi biết là khi cô qua đây cô mới hiểu vì sao tôi viết bằng bút chì mà không phải bút mực! Cô buồn vì nghĩ tôi đã không quí trọng tình thân, không chịu khó viết bằng bút mực cho đàng hoàng. Cô đâu ngờ đó là những dòng chữ thân tình và tha thiết đầy cảm xúc của tôi ở ngay trong lớp học, ở giữa những khó khăn, lo toan bộn bề của những môn học quá khó, những thất vọng, buồn đau về đời sống này hay là những vui mừng khi bất ngờ thấy tên mình trên bảng điểm cuối khoá không phải đi kèm với con "F. Vậy đó, mà nhớ mà thương những dòng chữ của chính mình, những dòng chữ viết bằng bút chì vội vàng, có khi trên những miếng giấy chùi miệng lấy ở căn tin của nhà trường! Bởi sợ cảm xúc bay đi không thể nào tìm lại được!
Cũng vì nhớ quá mà bây giờ, đôi khi tôi cũng ngồi loay hoay với cây bút trên tay. Những dòng chữ cứ trôi tuột trên từng trang giấy. Dán vội con tem, đi bộ ra thùng thư. Một cảm giác vui vui len lõi vào. Còn người nhận. Họ nghĩ gì? Có vui không? Hay không chừng lại cười ồ lên và ta thán "con nhỏ này chậm tiêu quá, sao không email cho nó nhanh!". Nhưng tôi cứ viết, viết khi nào thấy thích. Tôi đã viết, đã gửi đi và chờ đợi hồi âm. Tưởng là sẽ không ai có thì giờ hồi âm, vậy mà, sau một tháng gửi thư đi, vào một buổi chiều, đi làm về nhìn trên bàn, thoáng thấy lá thư màu xanh xanh, với con tem quê nhà, lòng bồi hồi xúc động. Bỏ cái xách đi làm xuống bàn, cầm lá thư, thấy thương quá chừng, vội vàng mở ra xem. Ôi! những dòng chữ với nét chữ như "bác sĩ" hay "mèo quào" mà người ta thường nói đó lại hiện ra, mới đáng yêu làm sao! Té ra, có lẽ ai cũng thích thói quen ngày xưa này nhưng đôi khi đời sống cuốn hút chúng ta vào vùng xoáy của những điều mới lạ làm chúng ta quên mất niềm vui đơn giản này lúc nào chẳng hay! Và thế đó, lâu lâu tôi lại làm chuyện ngày xưa, ngày của những trang giấy viết tay...
Vậy thì lỡ một hôm đẹp trời nào đó, bạn tình cờ nhận được lá thư viết tay của tôi thì cũng xin đừng la toáng lên là sao "con nhỏ này chậm tiêu và quê quá, thời buổi văn minh tiến bộ như thế này rồi mà lại còn viết thư tay". Nhưng bạn ơi, sau cái la toáng lên này, tôi tin chắc là lòng bạn ấm áp và trái tim bạn rộn ràng như tôi, như tôi với đôi chân khoan thai, nhịp nhàng, miệng mỉm cười thích thú khi quay lưng lại với cái thùng thư màu xanh nằm im lìm ở một góc đường!
Xin cùng nhau xây dựng và giúp trang web của NTH-QN hay và đẹp. Chân thành cám ơn sự hợp tác của các bạn, xin dùng tiếng Việt có dấu. Nếu các bạn đăng nhập trước thì lời bàn của bạn sẽ được đăng lên liền. Lời bàn của khách sẽ được BQT đăng lên.