Trăng cần có đêm nên anh cần có em
Trong nỗi cô liêu cần có bàn tay ấm
Để đêm đêm, dù sương rơi rất chậm
Con đường khuya vẫn cần có hai người
Như môi xinh cần có những nụ cười
Đôi mắt sáng cần chân trời mơ ước
Bài thơ anh, vô tình em đọc được
Cũng rất cần em cất hộ trong tim
Những nỗi buồn em đừng giữ mình em
Hãy gửi gió bay về miền quá khứ
Kẻo rêu phong trong những điều đã cũ
Bám vào em trơn trượt bước chân hồng
Tình yêu thương cần có một tấm lòng
Ta sẻ chia những nỗi niềm cô quạnh
Trong đêm dài cần có em bên cạnh
Để thấy cuộc đời không chỉ mình anh.
Hồ Ngạc Ngữ
RE: Gửi Người Tri Kỷ
Thơ Từ Thiện
Bốn buồng tim đã đầy rồi
Làm sao em cất thơ dài của anh
Ngồi buồn em lại trách anh
Ngày xưa thơ phú anh dành cho ai
Tưởng rằng tình đã nhạt phai
Gởi ai tri kỷ thơ dài làm chi?
RE: Gửi Người Tri Kỷ
Hỏi rằng tri kỷ là ai
Thưa rằng tri kỷ ở ngoài ngữ ngôn
RE: Gửi Người Tri Kỷ
Ngữ ngôn lại ở trong tim,
Yêu người là lúc … chết chìm biển sâu!
Làm ai vẫn mãi u sầu,
Nhớ không nói được, tình đầu khó phai! 🙁
RE: Gửi Người Tri Kỷ
Đôi khi tim lại vô ngôn
Trong thầm lặng có nỗi buồn yêu thương
Lạc loài tiếng sóng trùng dương
Làm sao giữ được mùi hương nghìn trùng
RE: Gửi Người Tri Kỷ
Thơ Từ Thiện
HƯƠNG NGHÌN TRÙNG
Hương nghìn trùng mịt mùng xa thẳm
Lãng đãng về giấc mộng đêm thâu
Người đi hương cũng theo sau
Gieo chi thương nhớ, u sầu cho ai
Hương nghìn trùng chập chùng chiếc bóng
Vòng tay ôm chới với, chơi vơi
Tình như mây gió tình ơi
Tình đi để lại trong tôi nỗi sầu
RE: Gửi Người Tri Kỷ
Cảm ơn anh Hiếu đã viết bài thơ cảm tác rất hay.Mùi hương của anh sẽ không phai nhạt trên tóc nàng Thơ.